Bài viết

Dấu son tuổi trẻ trên gò Bà Triên

Đà Nẵng18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những vùng đất không chỉ hiện hữu trên bản đồ bằng tên gọi quen thuộc, mà còn sống mãi trong ký ức dân tộc bằng những câu chuyện hào hùng. Với quê hương Tam Kỳ anh dũng, gò Bà Triên chính là một nơi như thế nơi chứng kiến khí phách và lòng yêu nước của biết bao thế hệ thanh niên trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Tiếng gọi của non sông

Ngày 5/3/1967, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, gò Bà Triên trở thành nơi hội tụ của hơn 400 thanh niên ưu tú xã Hà Đông (Tam Kỳ). Họ đến đây không phải vì lời hứa hẹn nào cho riêng mình, mà bởi trong tim đều vang lên tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Tiếng gọi ấy được hun đúc từ:

  • Những mái nhà tan hoang vì bom đạn chiến tranh.
  • Những giọt nước mắt của mẹ già, em nhỏ nơi quê hương bị giày xéo.
  • Ước mơ cháy bỏng về một ngày đất nước sạch bóng quân thù.

Chính khát vọng đó đã thôi thúc những người trẻ tuổi gác lại cuộc sống riêng tư để lên đường cứu nước.

Bước chân của niềm tin

Trong buổi sáng lịch sử ấy, những chàng trai, cô gái tuổi vừa đôi mươi đứng bên nhau với hành trang đơn sơ: chiếc ba lô bạc màu, đôi dép cao su mòn gót, vài bộ quần áo giản dị. Nhưng trên gương mặt họ là ánh sáng của niềm tin và ý chí không gì lay chuyển nổi.

Chiếc “Cầu Vinh dự” hôm ấy không chỉ là cây cầu bằng tre gỗ bình thường, mà là ranh giới giữa cuộc sống đời thường và hành trình chiến đấu vì dân tộc. Mỗi bước chân qua cầu là một lời hứa thầm lặng: sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho quê hương, dù phải đối mặt với gian nguy hay mất mát.

Bản hùng ca còn vang mãi

Từ gò Bà Triên, những người con Tam Kỳ đã tỏa đi khắp các chiến trường. Có người trở về trong ngày chiến thắng, có người mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu, núi thẳm. Họ gửi tuổi trẻ của mình vào lòng đất mẹ để đổi lấy hòa bình, độc lập cho thế hệ hôm nay.

Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm từng viết:

Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra Đất Nước.

Những vần thơ ấy như lời tri ân sâu sắc dành cho lớp người đi trước những con người bình dị nhưng đã làm nên lịch sử phi thường.

Gò Bà Triên hôm nay

Ngày nay, giữa nhịp sống phát triển của Tam Kỳ, gò Bà Triên vẫn lặng lẽ đứng đó như một chứng nhân của thời gian. Nơi đây không chỉ là di tích lịch sử, mà còn là ngọn lửa nhắc nhở thế hệ trẻ về lòng biết ơn, tinh thần trách nhiệm và ý chí cống hiến cho quê hương.

Nhắc đến gò Bà Triên là nhắc đến một thời tuổi trẻ sống đẹp, sống lớn lao. Đó là dấu son bất diệt trong trang sử quê hương Tam Kỳ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn