Khác

ĐÂY CÓ THỂ LÀ TRẬN ĐÁNH QUYẾT ĐỊNH. SAU TRẬN NÀY, CHÚNG TA SẼ KHÔNG CÒN PHẢI NGỦ VÕNG TRONG RỪNG NỮA

Quảng Ninh26/06/2026Hoàng Thị Hạnh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Đông Ngũ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là phân đội trưởng thuộc Tiểu đoàn 1, U1 Đặc công Biên Hòa. Đã gần sáu mươi năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ về cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, trong tôi vẫn hiện lên rõ mồn một hình ảnh đêm tấn công sân bay Biên Hòa - một trong những trận đánh ác liệt nhất mà tôi từng tham gia.

Những ngày đầu năm 1968, đơn vị chúng tôi nhận được lệnh chuẩn bị tham gia một chiến dịch đặc biệt quan trọng. Điều khiến anh em vừa háo hức vừa tò mò là suốt quá trình chuẩn bị, không ai được biết mục tiêu cuối cùng. Đây là điều rất khác thường đối với lực lượng đặc công. Thông lệ trước mỗi trận đánh, cán bộ chiến sĩ phải bí mật luồn sâu vào căn cứ địch để điều nghiên, nắm chắc địa hình, vị trí các lớp hàng rào, lô cốt, bãi mìn, kho tàng, sân đỗ máy bay hay nơi đóng quân của đối phương. Sau đó đơn vị mới dựng sa bàn, tổ chức luyện tập từng động tác đột nhập, từng hướng tiến công để bảo đảm khi nổ súng có thể hành động chính xác như một cỗ máy. Thế nhưng lần này, tất cả đều được giữ bí mật tuyệt đối. Chúng tôi chỉ biết ngày giờ xuất kích đang đến rất gần.Chiều hôm ấy, khi đang ngồi bên một con suối cạn trong căn cứ, tôi tranh thủ đọc lại những câu thơ vừa viết trong cuốn sổ tay nhỏ. Đang mải mê sửa từng câu chữ, tôi thấy một chiến sĩ liên lạc từ xa chạy tới. Mồ hôi đầm đìa, anh vừa thở vừa nói: "Đồng chí lên sở chỉ huy tiểu đoàn ngay, nhận chỉ thị tác chiến!".Tôi lập tức gấp cuốn sổ, nhét vào túi áo rồi chạy đi. Trong căn hầm chỉ huy, không khí căng thẳng khác hẳn ngày thường. Sau khi mọi người đã có mặt đông đủ, cấp trên mới công bố mục tiêu. Khi nghe đến bốn chữ "sân bay Biên Hòa", cả căn hầm như lặng đi trong giây lát.Ai cũng hiểu đây là một trong những căn cứ quân sự quan trọng bậc nhất của Mỹ và quân đội Sài Gòn ở miền Nam. Hàng trăm máy bay chiến đấu, kho nhiên liệu, kho đạn dược cùng hệ thống phòng thủ nhiều tầng được bố trí ở đây. Đánh vào sân bay Biên Hòa đồng nghĩa với việc đánh thẳng vào một trong những biểu tượng sức mạnh quân sự của đối phương.Sau khi phổ biến nhiệm vụ, cấp trên nói một câu mà đến nay tôi vẫn còn nhớ nguyên vẹn: "Đây có thể là trận đánh quyết định. Sau trận này, chúng ta sẽ không còn phải ngủ võng trong rừng nữa”. Câu nói ấy thắp lên trong lòng anh em một niềm tin mãnh liệt. Khi đó, tất cả đều tin rằng thời khắc giải phóng miền Nam đã rất gần.Nhiều người vui vẻ bỏ lại những chiếc võng, tấm tăng vẫn mang theo suốt những năm tháng hành quân. Có đồng chí cười bảo: "Mang tăng, võng làm gì nữa, ít bữa là về quê rồi”. Trong những câu chuyện bên ánh lửa, người nhắc tới người yêu, người nhắc tới mẹ già, người nhắc tới đứa con còn chưa một lần được bế trên tay. Tất cả đều mang theo một niềm hy vọng giản dị rằng sau trận đánh này sẽ được trở về đoàn tụ với gia đình.Tôi được giao nhiệm vụ chỉ huy mũi nhọn tiến công. Đây là lực lượng đi đầu của tiểu đoàn, có nhiệm vụ mở cửa đột phá, xuyên qua hệ thống phòng ngự của địch để tạo điều kiện cho các đơn vị phía sau phát triển chiến đấu. Đó là niềm vinh dự lớn nhưng cũng là trách nhiệm vô cùng nặng nề bởi mũi nhọn luôn là nơi phải đối mặt với hiểm nguy nhiều nhất.Khoảng gần 3 giờ sáng ngày 31 tháng 1 năm 1968, bầu trời phía sân bay Biên Hòa bất ngờ rung chuyển bởi những tiếng nổ dữ dội. Ba mươi lăm quả đạn phản lực DKB 122mm cùng mười quả đạn cối 82mm đồng loạt trút xuống căn cứ. Những cột lửa khổng lồ bốc lên từ khu vực sân đỗ máy bay và các dãy nhà của quân địch. Ánh lửa đỏ rực nhuộm sáng cả một vùng trời đêm.Nhận thấy đối phương đang rơi vào trạng thái hỗn loạn, cấp trên lập tức ra lệnh tiến công. Tiểu đoàn 1 và Tiểu đoàn 2 thuộc Trung đoàn 4 đồng loạt xung phong vào phía đông sân bay theo bốn mũi. Chúng tôi lao lên trong tiếng nổ của bộc phá và tiếng đạn réo bên tai. Hỏa lực địch từ trong căn cứ lập tức bắn trả dữ dội. Đạn đại liên quét ngang mặt đất, pháo sáng liên tiếp được bắn lên trời khiến màn đêm sáng rực như ban ngày.Dưới làn đạn dày đặc ấy, các chiến sĩ đặc công vẫn kiên cường tiến lên. Những lớp hàng rào thép gai lần lượt bị phá tung. Sau hơn một giờ chiến đấu quyết liệt, các mũi tiến công đã xuyên được qua hệ thống phòng ngự bên ngoài, tiến sát khu vực phía đông đường băng. Tiếng súng nổ vang dội khắp nơi. Những chiếc máy bay trúng đạn bốc cháy dữ dội. Nhiều công trình quân sự và phương tiện chiến tranh của địch bị phá hủy.Nhưng càng vào sâu, sự kháng cự của đối phương càng trở nên quyết liệt. Quân địch tập trung hỏa lực từ nhiều hướng, biến khu vực quanh đường băng thành một biển lửa. Đồng đội tôi liên tiếp ngã xuống. Tôi là người đi đầu trong đội hình tiến công. Khi đang chỉ huy anh em đánh sâu vào bên trong sân bay, một loạt đạn đại liên từ phía trước bất ngờ quét tới. Tôi chỉ cảm thấy một cú va đập khủng khiếp vào chân trái. Viên đạn xuyên qua đùi rồi phá nát một phần hông. Toàn thân tôi như bị hất ngược ra sau. Máu chảy xối xả. Thế rồi mọi thứ dần trở nên mờ nhòe. Âm thanh xa dần. Trước mắt tôi chỉ còn một màu tối sẫm.Sau này tôi mới biết cuộc chiến vẫn tiếp tục diễn ra vô cùng ác liệt sau khi tôi bị thương. Địch điều tới sân bay một tiểu đoàn thuộc Sư đoàn Dù 101 Mỹ, một chi đội thiết giáp thuộc Sư đoàn 9 Mỹ cùng nhiều máy bay trực thăng, AC-47 và pháo binh để phản kích. Tại khu vực Đồng Lách, nơi các đơn vị của ta tập kết sau khi rút khỏi sân bay, giao tranh tiếp tục kéo dài đến tận chiều. Cuối cùng, để tránh tổn thất lớn hơn, các đơn vị được lệnh rút khỏi khu vực chiến đấu.Trận đánh sân bay Biên Hòa không đạt được mục tiêu chiếm giữ sân bay như dự kiến, nhưng đã giáng một đòn mạnh vào hệ thống quân sự của đối phương, phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh, tiêu diệt và làm bị thương hàng trăm lính Mỹ và quân đội Sài Gòn. Quan trọng hơn, trận đánh đã chứng minh tinh thần tiến công táo bạo và ý chí chiến đấu kiên cường của quân giải phóng trong cuộc Tổng tiến công Mậu Thân lịch sử.Sau đêm Mậu Thân, tôi bước vào những năm tháng tù đày ở nhà tù Phú Quốc. Nhưng cho đến hôm nay, điều còn đọng lại sâu sắc nhất không phải là vết thương trên cơ thể hay những tháng ngày lao ngục, mà là hình ảnh những đồng đội tuổi đôi mươi đã anh dũng ngã xuống giữa biển lửa sân bay Biên Hòa. Hài cốt các anh, mãi đến năm 2017, dưới nhiều nguồn tin cung cấp, chúng ta mới quy tập được. Dẫu vậy, sau bao năm, xương cốt các anh đã hoà vào đất mẹ, nay không thể nhận dạng. Các anh ra đi với niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ thống nhất. Và chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên mùa Xuân toàn thắng của dân tộc nhiều năm sau đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn