Dậy sóng bởi chiến sự với Khmer Đỏ
Trên mảnh đất Trà Đông (huyện Bắc Trà My, Quảng Nam cũ), có một người mà dân làng vẫn gọi bằng cái tên thân thương: “hoa lửa”, ông Bùi Hồng Thái. Ông sinh ra giữa núi rừng, lớn lên trong gian khó. Tuổi thơ gắn với nương rẫy, nhưng trong lòng ông luôn có một ngọn lửa âm ỉ, tình yêu quê hương và ý chí kiên cường. Năm 1977, khi biên giới Tây Nam dậy sóng bởi chiến sự với Khmer Đỏ, ông xung phong lên đường nhập ngũ. Rời quê, ông mang theo lời dặn của gia đình và hình bóng núi rừng Trà Đông thân thu
Suốt 5 năm trên chiến trường, ông Thái đã trải qua biết bao gian khổ: những cánh rừng khô cháy, những đêm hành quân trong im lặng, những trận đánh ác liệt. Nhưng chưa một lần ông lùi bước. Trong đơn vị, ông luôn là người xông pha, tiếp thêm tinh thần cho đồng đội. Có lần, đơn vị rơi vào tình thế nguy hiểm giữa vòng vây. Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, ông vẫn giữ được bình tĩnh, dẫn đường, cùng đồng đội vượt qua hiểm nguy. Đồng đội thường nói: “Ở đâu có ông Thái, ở đó có lửa, lửa của niềm tin và sự sống.”
Ông không phải người duy nhất dũng cảm, nhưng ông là người giữ được ngọn lửa ấy bền bỉ suốt những năm tháng chiến tranh. Sau 5 năm cống hiến nơi chiến trường, ông trở về quê hương. Không còn tiếng súng, ông lại lặng lẽ góp sức xây dựng cuộc sống mới. Ông giúp đỡ bà con, kể lại những câu chuyện chiến tranh cho thế hệ trẻ,không phải để kể công, mà để nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay.
Mỗi chiều, khi ánh nắng đỏ phủ lên sườn núi, người ta lại thấy bóng ông giữa làng quê yên bình. Ánh nắng ấy giống như những bông hoa lửa, vẫn cháy, nhưng ấm áp và dịu dàng hơn.
Người dân Trà Đông thường nói: “Có những bông hoa lửa đã tắt trong chiến tranh, nhưng cũng có những bông hoa lửa vẫn sống,như ông Thái.” Và ông Bùi Hồng Thái chính là một “hoa lửa sống”, cháy lên trong chiến tranh, và tiếp tục tỏa ấm trong hòa bình.


