[DD117] MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ DƠI
Vượt qua con đường đất ngoằn ngoèo sâu hút đến tận cùng của ấp 20, xã Thới Thạnh, huyện Thạnh Phú, chúng tôi mới đến được căn nhà của mẹ Lê Thị Dơi.
Mẹ năm nay đã 88 tuổi, thời gian và những năm tháng lam lũ khó nhọc của người phụ nữ nông thôn trong chiến tranh cứu nước như còn in đậm trên gương mặt mẹ. Những vết thương đau đớn trên thân thể mẹ vẫn còn đó. Mẹ kế, hồi đó nghèo và gian nan lắm. Lính bố ráp liên miên, hễ gặp người là nó bắn, chẳng cần phân biệt là ai, bởi vậy nghe nói lính đi càn là sợ lắm. Trong một lần bố ráp, mẹ bị địch bắt tra hỏi đủ điều, thấy tra hỏi không được gì chúng thả mẹ ra, nhưng nó khả nghi mẹ tiếp tế cho cách mạng rồi bắt thêm lần nữa. Mẹ chép miệng: trong vùng chúng kim kẹp làm sao mà yên được, mấy người con trai mẹ ở lại đây cũng bị chúng bắt, thôi thì cứ đi theo mấy chú mấy anh nó có nghĩa hơn. Địch biết gia đình mẹ có người theo cách mạng, chúng không tha, tụi nó dụ dỗ, hăm dọa, bảo kêu con về. mẹ nói: “mấy đứa con tự nó trốn đi, tui làm sao biết được nó đi đâu, mấy ông muốn bắt thì vào trong ấy kiếm, sao biểu tôi?”. Tụi nó hỏi hoài không được, mặt hầm hầm rồi bỏ đi. Nhưng bây giờ thấy êm êm mẹ lại tìm cách thăm con. Ngày ngày mẹ đi thăm bà con, đi mua bán ở Bình Khánh (Mỏ Cày), để tiếp tế cho con. Có lần mẹ phải ra tận Kon Tum cũng khó khăn lắm mới gặp được con. Nhưng chiến tranh tàn khốc đã giấy xéo trên quê hương, điều mà mẹ lo sợ nhất rồi cũng đã tới. Năm 1967, người con trai lớn của mẹ đã phải hy sinh trong một trận chống cản ở An Định (Mỏ Cày). Xác trôi sông lẫn lộn, biết xác nào là xác con mình. Vậy là mẹ đành mất con. Nỗi buồn vì mất con chưa kịp phai đi, thì mẹ lại nghe tin người con trai kế đã hy sinh ở chợ Xếp. Mỗi lần vượt qua đau khổ, mẹ thấy mình như cứng răn hơn. Mẹ thường nói với các con: “Cả cuộc đời mẹ bươn chải để nuôi các con khôn lớn nên người, các con phải sống vì lý tưởng cao đẹp!".
Lời nói đó lần lượt khắc ghi vào tâm trí các con của mẹ. Đến năm 1968, người con trai thứ 5 tiếp tục hy sinh ở dốc cầu Bình Lợi trong trận tiến công vào Sài Gòn. Rồi người con trai duy nhất còn lại của mẹ cũng đã hy sinh năm 1970 tại chiến trường Kon Tum.
Bốn lần tiễn con đi. Cả 4 người con không trở lại. Mẹ vẫn còn đó, tuổi đã xế chiều, vẫn âm thầm trên mảnh đất năm xưa thật thanh thản và an nhân. Vinh dự thay, vào ngày 17 tháng 12 năm 1994 mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng".



