[DD118] MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HỒ THỊ CHUÔNG
Ở vào cái tuổi 83, mẹ Hồ Thị Chuông vẫn giữ được dáng vẻ khỏe mạnh và tỉnh táo, nhưng có lẽ sự tàn khốc của chiến tranh đã đẩy tuổi già đến với mẹ nhanh hơn. Cuộc đời của mẹ đã chịu quá nhiều gian truân vất vả, thời gian càng tạc lên mẹ sự rắn rỏi lạ thường. Tuy nhiên, nỗi niềm thương nhớ chồng và những đứa con của mẹ đã hy sinh làm lòng mẹ quặn đau, một nỗi đau thầm lặng.
Hôm nay, mẹ lại ngồi đây- trên mảnh đất từng chứng kiến bao kỷ niệm của gia đình, mẹ chậm rãi kể lại quãng đời khó nhọc đã qua. Chống mẹ tham gia cách mạng từ những năm 1945, bị giặc bắt tù đày, chúng khai thác không được gì rồi thả ra, chồng mẹ tiếp tục lao vào hoạt động. Tuy mỗi người một nơi, nhưng mẹ luôn giữ niềm tin sắt đá một lòng với cách mạng. Rồi điều mà mẹ lo lắng lại xảy đến. Mẹ nói “chiến tranh mà, làm sao tránh được mất mát đau thương", chồng mẹ đã ngã xuống vì đất nước, để lại 3 đứa con còn thơ dại. Mẹ phải đi làm thuê mướn, tảo tần nuôi con. Rồi các con lớn lên cũng một lòng đi theo cách mạng. Mẹ nói “con không đi ở nhà tránh sao khỏi chúng bắt lính, bắn lại anh em mình”. Các con đi rồi mẹ cũng đâu chịu ngồi yên, chẳng quân nguy hiểm vất vả, mẹ ngược xuôi ra vào tiếp tế rồi còn nhận nuôi giấu cán bộ tại nhà.
Rồi mùa thu năm ấy, đứa con trai đầu tiên của mẹ đã hy sinh ở Cồn Rừng Thạnh Phú. Cái chết của anh đã làm tan nát lòng mẹ. Nhưng đau thương vẫn chưa dừng lại, tiếp sau cái chết của anh thứ 2, thì người anh thứ 3 tiếp tục hy sinh ở Mỹ Tho, khi anh cùng đồng đội ở lại cản địch trong trận chống càn. Cô con gái cưng của mẹ là Lê Thị Minh Thúy chào đời trong lúc cha hy sinh. Lê Thị Minh Thúy thiệt thòi về tình cảm, vừa chịu sống trong cảnh nghèo thiếu thốn. Càng thương đứa con gái bao nhiêu mẹ càng tần tảo bấy nhiêu. Học tập đức tính chịu khó của mẹ, Lê Thị Minh Thúy càng chăm ngoan, nhanh nhẹn, có lòng căm thù giặc sâu sắc. Từ lúc 14-15 tuổi, chị không cam chịu cánh giặc giày xéo quê nhà. Năm 18 tuổi Lê Thị Minh Thúy đã vào bộ đội làm y tá. Có người hỏi mẹ:
- Bà có đứa con gái cũng cho đi sao?
-Nó theo đường chánh nghĩa cản làm gì!
Tháng 3 năm 1970, mẹ được tin đứa con gái duy nhất đã hy sính do bị trúng pháo của địch ở Bến Lức (Long An).
Chồng và 3 đứa con hy sinh, 4 lần mẹ chết trong lòng, chỉ còn điều an ủi cuối cùng “chồng và các con của mẹ đã đi theo con đường của cách mạng. Mẹ không ân hận gì cả vì các con của mẹ đã làm đúng”. Đó là lời nói của một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.



