Bài viết

"ĐỂ ĐỒNG ĐỘI TIẾN LÊN"

Tối ngày 13/3/1954, trận mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu tại cứ điểm Him Lam. Trong lúc đơn vị bị hỏa điểm của quân Pháp chặn lại, chiến sĩ Phan Đình Giót đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai, mở đường cho đồng đội xung phong giành thắng lợi.

Lâm Đồng17/07/2026Trần Ngọc Tâm (xã Trà Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Mỗi lần tháng Ba về, ký ức về trận đánh Him Lam lại hiện lên rất rõ trong tôi.

Đó là đêm 13 tháng 3 năm 1954.

Đêm mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ tiến công cứ điểm Him Lam.

Trước giờ nổ súng, ai cũng hiểu đây sẽ là một trận đánh rất ác liệt.

Đúng 17 giờ.

Pháo binh ta đồng loạt khai hỏa.

Cả thung lũng Điện Biên rung chuyển.

Sau loạt pháo chuẩn bị, bộ binh bắt đầu xung phong.

Nhưng khi đến gần hàng rào cuối cùng, hỏa điểm của địch từ lô cốt phía trước bất ngờ bắn dữ dội.

Đạn đại liên quét ngang mặt đất.

Nhiều chiến sĩ bị thương.

Đội hình buộc phải nằm xuống.

Nếu không khống chế được hỏa điểm ấy, mũi tiến công sẽ bị chặn lại.

Ngay lúc đó, tôi nhìn thấy Phan Đình Giót.

Đồng chí đã bị thương.

Máu thấm đỏ áo.

Nhưng vẫn tiếp tục bò về phía trước.

Anh ném lựu đạn.

Khẩu súng của địch vẫn bắn.

Khoảng cách chỉ còn vài mét.

Bất ngờ.

Phan Đình Giót lao hẳn lên.

Lấy thân mình áp vào lỗ châu mai.

Tiếng súng địch tắt hẳn.

Tôi chỉ kịp hô lớn:

'Xung phong!'

Cả đại đội đồng loạt vượt lên.

Ít phút sau, cứ điểm Him Lam hoàn toàn bị tiêu diệt.

Khi trận đánh kết thúc, chúng tôi quay lại.

Phan Đình Giót đã nằm bất động trước lô cốt.

Không ai nói được lời nào.

Chúng tôi đứng lặng rất lâu.

Bởi ai cũng hiểu rằng.

Nếu không có sự hy sinh ấy.

Sẽ còn nhiều đồng đội nữa phải ngã xuống.

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, tôi có dịp gặp nhiều đoàn viên, thanh niên.

Các cháu thường hỏi:

'Bác có bao giờ quên hình ảnh ấy không?'

Tôi luôn trả lời:

'Không.

Bởi có những hình ảnh theo người lính suốt cả cuộc đời.'

Mỗi lần trở lại Him Lam hôm nay.

Nơi từng là chiến trường ác liệt đã phủ đầy màu xanh.

Nhưng trong lòng những người lính năm xưa.

Phan Đình Giót vẫn đang ở tuổi hai mươi chín.

Vẫn lao lên phía trước.

Vẫn mở đường cho đồng đội."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn