Cựu chiến binh

ĐỂ KHÔNG QUÊN MỘT THỜI MÁU LỬA

Một giai đoạn lịch sử không chỉ cần được ghi lại, mà cần được ghi nhớ – bằng trái tim, bằng lòng biết ơn, bằng trách nhiệm.

Hưng Yên09/01/2026Giang Thị Lan Anh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những giai đoạn trong lịch sử mà nếu chỉ nói bằng con số, bằng thống kê, người ta sẽ không bao giờ hiểu trọn. Chiến tranh là một trong những giai đoạn như thế. Hàng triệu người đã ngã xuống, hàng triệu gia đình chịu mất mát, cả một dân tộc sống trong bom đạn và hy sinh. Nhưng nếu không “giữ lấy” lịch sử ấy bằng ký ức sống động, bằng cảm xúc thật, bằng những câu chuyện được kể lại, thì thời gian sẽ dần làm nó mờ đi. Và khi ta quên, ta sẽ mất đi một phần căn cước dân tộc mình.

Không quên – trước hết là không quên những con người bình dị đã làm nên điều phi thường. Họ không phải những nhân vật trên trang sách với dòng chữ vàng long trọng. Họ là chàng trai quê chỉ kịp ôm mẹ một lần cuối trước khi lên đường. Là cô gái mở đường giữa bom đạn, tuổi đôi mươi nhưng ánh mắt kiên cường đến lạ. Là người mẹ tiễn ba đứa con ra trận mà vẫn đứng vững, chỉ khóc thầm khi cửa nhà đóng lại. Là những người lính vô danh nằm lại đâu đó trong rừng sâu mà mộ chưa kịp tìm về. Những con người ấy đã góp những phần đời nhỏ bé để tạo nên chiến thắng vĩ đại.

Không quên – còn là không quên những đau thương mà chiến tranh để lại. Chiến thắng không bao giờ chỉ có ánh hào quang. Phía sau nó là hàng vạn căn bệnh chiến tranh, những thương binh mang trong mình vết thương suốt đời, là những người vợ liệt sĩ trẻ tuổi sống trọn kiếp góa bụa, là nỗi buồn âm ỉ trong mắt cha mẹ già không bao giờ nhìn thấy con trở về. Đó là những khoảng trống trên bàn ăn gia đình, là những chiếc ghế mãi mãi không có người ngồi, là những cái tên chỉ còn được gọi trong nước mắt và niềm thương nhớ.

Không quên – cũng là giữ lại những giá trị mà thời máu lửa đã chứng minh. Đó là lòng yêu nước không cần lời thề long trọng. Đó là tinh thần đoàn kết, kề vai sát cánh trong lúc gian nguy. Đó là sức mạnh của niềm tin: tin vào Đảng, tin vào nhân dân, tin vào ngày hòa bình sẽ đến dù giữa mịt mù bom đạn. Những giá trị ấy không phải chỉ để nhắc lại như khẩu hiệu, mà để soi sáng cách sống hôm nay: sống trách nhiệm hơn, tử tế hơn, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.

Để không quên thời máu lửa, chúng ta không chỉ cần bảo tàng, tượng đài, không chỉ cần lễ tưởng niệm mỗi năm. Điều quan trọng hơn là làm sao để lịch sử sống trong đời sống thường ngày: trong bài học ở trường, trong những buổi sinh hoạt đoàn đội, trong những câu chuyện gia đình. Khi một đứa trẻ hỏi: “Ngày xưa chiến tranh như thế nào hả ông?”, đó không chỉ là câu hỏi, mà là cơ hội để ký ức được truyền sang một trái tim mới.

Và cũng để không quên, chúng ta cần học cách tri ân đúng nghĩa. Tri ân không chỉ bằng vòng hoa, lời phát biểu, mà bằng việc chăm lo cho gia đình liệt sĩ, thương binh, bằng việc sống đàng hoàng để xứng đáng với người đã khuất. Tri ân bằng cách giữ cho đất nước yên bình, đừng để chiến tranh lặp lại chỉ vì sự thờ ơ hay ích kỷ.

Thời máu lửa đã đi qua. Nhưng lịch sử không bao giờ tự biến mất. Chỉ khi nào con người thôi nhớ, thôi trân trọng, thì quá khứ mới thật sự mất đi. Vì vậy, “để không quên” không phải là lời nhắc nhở lạnh lùng, mà là lời tha thiết từ quá khứ gửi đến hiện tại: hãy giữ lấy ký ức ấy như giữ lấy linh hồn dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn