Anh hùng Lực lượng vũ trang

Để những ký ức còn có chỗ quay về

Viết đến đây, tôi chợt nhận ra mình không còn đơn thuần “kể lại” một câu chuyện nữa, mà đang giữ lại một phần ký ức – không chỉ của riêng mình, mà còn của những con người tôi đã gặp ở Tam Ngãi.

Vĩnh Long23/03/2026Thạch Lâm Vĩ Khang (Phường Nguyệt Hóa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện, nếu không được nhắc lại, sẽ dần lùi xa theo thời gian. Nhưng cũng có những câu chuyện, dù không ai cố ý giữ, vẫn ở lại một cách rất tự nhiên. Câu chuyện về Nguyễn Thị Út và những người con của bà, với tôi, thuộc về điều thứ hai.

Tôi không nghĩ mình là người có thể kể lại đầy đủ hay chính xác nhất. Nhưng có lẽ điều đó cũng không quá quan trọng. Bởi mỗi người khi chạm vào một câu chuyện đều sẽ mang đi một phần rất riêng – một góc nhìn, một cảm xúc, một suy nghĩ không ai giống ai.

Điều tôi mong giữ lại không phải là toàn bộ câu chuyện, mà là cái “hồn” của nó:
một sự kiên cường không cần phô trương,
một cách sống bình dị nhưng bền bỉ,
và một ký ức dù nhiều mất mát nhưng không hề nặng nề.

Tôi nghĩ về những đứa trẻ năm xưa – những đứa trẻ từng sống trong cảnh chia ly, lớn lên giữa những lần thay đổi chỗ ở, từng gọi nhiều người là “ba”, là “má” mà không biết đâu là ruột thịt. Giờ đây, họ đã là những người trưởng thành, có gia đình riêng, có cuộc sống riêng. Câu chuyện của họ không dừng lại ở chiến tranh, mà đã đi tiếp rất xa.

Và chính điều đó làm tôi thấy nhẹ lòng hơn. Bởi dù quá khứ có khắc nghiệt đến đâu, cuộc sống vẫn có cách để tiếp diễn, để chữa lành, để mở ra những điều mới.

Có thể một ngày nào đó, những ký ức này sẽ không còn được nhắc đến nhiều như trước. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần còn có người nhớ – dù chỉ là một người – thì câu chuyện ấy vẫn còn một nơi để quay về.

Với tôi, việc viết ra những dòng này cũng là một cách để giữ lại. Không phải để lưu giữ trọn vẹn, mà để nhắc rằng mình đã từng nghe, từng thấy, từng cảm nhận.

Và như thế, có lẽ đã là đủ.

Nguồn : cand.com.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn