Bài viết

Để quá khứ không bị lãng quên

Hà Tĩnh10/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà báo Huỳnh Dũng Nhân, đứa bé trong bụng mẹ ngày nào trên chuyến tàu tập kết nay đã bước vào tuổi bảy mươi. Cầm quyển sách trên tay, ông chia sẻ: "Tôi đã trở lại Sông Đốc (Cà Mau) 2 lần, ra Thanh Hóa 4 lần, dự 2 cầu truyền hình và viết hàng chục bài về tập kết để đền đáp công ơn cha mẹ của tôi, bởi họ vì điều kiện sức khỏe, tuổi tác mà không trở lại những nơi đó được. Tôi đã thay mặt cha mẹ cảm ơn người dân Cà Mau, Thanh Hóa, Hà Nội. Quyển sách này rất ý nghĩa nên cần phải được lan tỏa để mọi người biết.

Tôi đã viết trên facebook của mình "Không ai, không điều gì có thể lãng quên". Nhưng muốn ký ức không phai thì phải làm giàu ký ức bằng những cuộc gặp gỡ như thế này bởi nếu không nhắc thì sau này chẳng ai còn nhớ. Hãy để cho lịch sử được biết có những người con miền Nam đã ra miền Bắc như thế và đã trở về như thế. Mong rằng các bạn trẻ sẽ lan tỏa quyển sách thật nhiều".

Đại diện gia đình HSMN trao tặng kỷ vật cho bảo tàng để những ký ức, câu chuyện sẽ có thêm nhiều người biết đến.

Trao tặng hiện vật quý cho bảo tàng.

Đại diện HSMN trao tặng 2 cây vú sữa được ươm từ cây vú sữa 70 năm trước gia đình má Lê Thị Sảnh (Cà Mau).

Sự mong đợi của ông đã được rất nhiều bạn trẻ phản hồi. Lê Phan Gia Hân, 19 tuổi, sinh viên năm thứ hai Khoa Báo chí và Truyền thông (Trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TP.HCM) mạnh dạn bày tỏ: "Con thích học môn Lịch sử, nhất là lịch sử những cuộc chiến tranh giữ nước, dựng nước của cha ông mình. Hôm nay được nghe câu chuyện của các ông bà cô chú, con thấy quá đỗi tự hào. Chúng con là những người sinh ra sau chiến tranh, được hưởng hòa bình hạnh phúc mà các thế hệ cha anh đi trước đã hi sinh rất nhiều xương máu để có được. Con sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để xứng đáng với sự hi sinh đó".

Bà Nguyễn Thế Thanh, chủ biên cuốn sách Ký ức không phai (trái) và nhà văn Trịnh Bích Ngân chia sẻ tại sự kiện.

Tôi xin mượn câu nói của nhà văn Trịnh Bích Ngân, Chủ tịch Hội Nhà văn TP.HCM để kết thúc những xúc cảm của mình: "Trí nhớ, ký ức sẽ phai mờ nhưng sách thì còn mãi. Ký ức không phai là tài sản quý giá, thậm chí là vô giá nhưng nó vẫn còn quá ít so với cuộc hành trình của cha ông. Tôi mong Nhà nước có sự đầu tư xứng đáng với những đóng góp của đội ngũ HSMN trên đất Bắc trong cuộc chiến đấu vĩ đại của nhân dân ta".

Các diễn giả, đại biểu, tác giả cuốn sách và khách mời chụp hình lưu niệm sau buổi giao lưu ra mắt sách Ký ức không phai.

Võ Nhật Thăng, sinh viên năm thứ nhất Trường Đại học Luật TP.HCM:Con thấy trách nhiệm của người trẻ...Sinh viên Võ Nhật Thăng. Ảnh: Lệ ThủyCó mặt rất sớm tại Đường sách, con đã đọc sách và nghe những câu chuyện của các ông bà chú bác. Con đã được biết những HSMN đã sống thế nào khi rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn để đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Con đã nghe những câu chuyện ấm áp nghĩa tình của những người xa lạ dành cho HSMN. Con thấy hiện rõ lên trong đó tình đoàn kết của người dân Việt Nam đã được vun đắp từ rất lâu và vẫn tiếp tục cho tới bây giờ.Tận mắt thấy, tận tai nghe những câu chuyện về lòng yêu nước của các ông bà, các cô bác, con thấy trách nhiệm của người trẻ không những là học hành giỏi để xây dựng phát triển đất nước mà còn phải gìn giữ được những giá trị văn hóa tốt đẹp mà cha ông đã trao truyền.Hoàng Minh Duyên, sinh viên năm thứ hai Khoa Báo chí & Truyền thông, Trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TP.HCM:Lòng con tràn đầy sự biết ơnSinh viên Hoàng Minh Duyên. Ảnh: Lệ ThủyBuổi gặp gỡ giao lưu hôm nay thực sự truyền cảm hứng cho con và bạn bè. Có một số người trẻ như tụi con hiện nay không quan tâm, không hiểu rõ lịch sử, thờ ơ với lịch sử.Sau buổi hôm nay con thấy được mở mang rất nhiều về lịch sử và biết rằng để có được hòa bình như hôm nay thì phải biết ơn những người đã ngã xuống và cả những người còn sống bởi họ chính là hiện thân của lịch sử. Lòng con tràn đầy sự biết ơn.Lê Nguyễn Nhật Vy, sinh viên năm thứ hai Khoa Báo chí & Truyền thông, Trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TP.HCM:Có gì đó thôi thúc trong lòng...Sinh viên Lê Nguyễn Nhật Vy. Ảnh: Lệ ThủyCon rất cảm động khi nghe câu chuyện của các ông bà, chú bác. Trước đây con chỉ học lý thuyết, học trong sách vở, còn hôm nay con đã được gặp những người bước ra từ sách vở, họ là những chứng nhân lịch sử và làm nên lịch sử. Điều đó như chạm đến trái tim con. Con thấy rất xúc động và có gì đó thôi thúc trong lòng, rằng mình phải làm một điều gì đó để tiếp nối và lưu giữ những giá trị nhân văn của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn