Khác

ĐỂ TAO CÕNG MÀY

ĐỂ TAO CÕNG MÀY

Quảng Ninh07/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau trận đánh, rừng chiều im tiếng súng,

Khói còn vương trên ngọn cỏ ven đường.Mày nằm đó, áo sờn loang máu đỏ,Mắt vẫn nhìn về phía trước quê hương.Tao cúi xuống, gọi tên mày khẽ quá,Sợ núi rừng nghe thấy cũng đau thêm.Mày gượng nói: “Thôi, tao còn đi được…”Tao cười buồn: “để tao cõng mày về.”Đường về trạm xá xa hun hút,Dốc đá chênh vênh, suối lạnh ngang vai.Một tay súng, mày ôm vai chắc nhé,Tao bước qua mưa, qua cả đêm dài.Lưng tao ướt, mồ hôi hay là máu,Vai tao đau, nhưng lòng chẳng hề nao.Ngày nhập ngũ, ta từng thề sống chết,Có gian nguy thì chẳng bỏ nhau đâu.Mày là bạn, là đồng đội, ruột thịt,Cùng chia nhau củ sắn lúc hành quân.Cùng mắc võng dưới tán rừng bom đạn,Cùng nhớ nhà trong những tối mưa dầm.Mày đừng ngủ, nghe tao kể chuyện nhé,Chuyện mai này đất nước hết chia ly.Mày sẽ lại về qua con đường cũ,Nghe mẹ cười bên mái lá xanh rì.Cứ tựa đầu lên vai tao cho vững,Đừng ngại gì, đường khó đã có tao.Mai nếu tao nằm giữa rừng bom lửa,Tao tin mày cũng sẽ cõng tao.Trạm xá kia rồi, đèn khuya còn sáng,Bóng quân y thấp thoáng giữa màn sương.Tao đặt mày xuống mà tay còn níu,Như giữ lại một phần máu thịt thương.Năm tháng qua, chiến trường thành kỷ niệm,Nhưng câu xưa còn ấm mãi trong lòng:“Để tao cõng mày” — lời không hoa mỹ,Mà sáng ngời tình đồng đội thủy chung./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn