ĐÊM 27/12/1972
Đêm 27/12/1972, từ sân bay Yên Bái, phi công Phạm Tuân nhận lệnh xuất kích.
Mục tiêu là đội hình B-52 đang tiến về phía Hà Nội.
Theo hồi ức của ông, hệ thống chỉ huy liên tục thông báo khoảng cách tới mục tiêu: 200km, 150km, 100km… Phi công phải giữ bí mật và tiếp cận đúng hướng.
Khi đến gần B-52, Phạm Tuân được lệnh phóng tên lửa.
Ông vẫn chờ thêm một chút để có điều kiện bắn tốt hơn.
Cuối cùng, khi thời cơ đến, ông phóng hai quả tên lửa.
Một trong những quả tên lửa đánh trúng B-52.
Chiếc máy bay khổng lồ bốc cháy.
Đó là B-52 đầu tiên bị một máy bay tiêm kích Việt Nam bắn rơi.
Chiến công của Phạm Tuân trở thành một biểu tượng của chiến thắng “Điện Biên Phủ trên không”.
Nhưng đằng sau khoảnh khắc lịch sử ấy là cả một quá trình học tập và rèn luyện.
Phạm Tuân xuất thân từ một gia đình nông dân. Ban đầu, ông không được chọn để học phi công mà dự kiến đào tạo làm thợ máy. Sau đó ông được chuyển sang chương trình phi công tại Liên Xô.
Điều đó cho thấy thành công không phải lúc nào cũng đến từ một con đường thẳng.
Có lúc con người phải thay đổi, thích nghi và cố gắng nhiều hơn.
Sau này, Phạm Tuân còn trở thành người Việt Nam và người châu Á đầu tiên bay vào vũ trụ.
Từ người lính trên bầu trời Hà Nội đến phi hành gia, cuộc đời ông cho thấy sức mạnh của tri thức và khát vọng.
Thanh niên hôm nay có thể rút ra một bài học: hãy dám đặt mục tiêu lớn, nhưng phải chuẩn bị bằng học tập và kỷ luật.



