Đêm bám đất của người công an viên xã Hưng Long
Câu chuyện kể về cuộc đời kiên trung và sự hy sinh oanh liệt của Liệt sĩ Phan Văn Kiên – người con trai lớn của Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Mười. Sinh ra trong gia đình nông dân nghèo tại xã Hưng Long, anh Kiên sớm tham gia cách mạng và trở thành công an viên xã trong những ngày đầu Nam Bộ kháng chiến. Anh là lá chắn thầm lặng, ngày đêm bám đất bảo vệ cán bộ cơ sở và xóm làng. Ngày 12/4/1947, trong một trận càn ác liệt của thực dân Pháp, anh đã dũng cảm chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ đồng đội, hiến dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Trong số năm người con của Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Mười và ông Phan Văn Hội, người con trai lớn Phan Văn Kiên là đứa con chịu nhiều lam lũ nhất. Lớn lên từ ruộng đồng ấp 1, xã Hưng Long, anh Kiên gieo vào lòng người dân nơi đây ấn tượng về một chàng thanh niên cao gầy, nước da sạm đen vì sương gió nhưng có đôi mắt sáng và tấm lòng vô cùng hiếu thảo. Đầu năm 1945, người mẹ thân yêu qua đời, để lại nỗi trống vắng lớn trong gia đình, nhưng tinh thần kiên cường của mẹ đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho anh bước vào cuộc trường chinh của dân tộc.
Khi thực dân Pháp quay lại xâm lược Nam Bộ, anh Phan Văn Kiên không còn là anh nông dân chỉ biết cày bừa. Anh đứng vào hàng ngũ cách mạng, vinh dự trở thành công an viên của xã Hưng Long. Giữa buổi đầu kháng chiến đầy gian khổ và thiếu thốn, nhiệm vụ của một người công an xã vô cùng nguy hiểm và thầm lặng.
Ban ngày, anh Kiên vẫn giả dạng làm người đi cắt cỏ dừa nước ven sông Cần Giuộc hoặc đi cày để qua mắt tai mắt của kẻ thù. Nhưng khi đêm xuống, anh lại lặng lẽ khoác chiếc áo sờn vai, dắt khẩu súng lục bên hông để đi bám đất. Những đêm mưa tầm tã, nước sông dâng cao trắng xóa cả vùng Bình Chánh, anh vẫn lội bùn ngập đến ngang hông, kiên trì canh gác cho các cuộc họp bí mật của cán bộ, dẫn đường cho bộ đội di chuyển từ căn cứ lõm Rạch Già và kịp thời phát hiện những kẻ mật thám. Nhiều lần người cha thương con vất vả, khuyên anh nghỉ ngơi, anh chỉ cười hiền rồi bảo: "Mình nghỉ một đêm là cán bộ mình mất an toàn một đêm đó cha".
Thế rồi, ngày 12 tháng 4 năm 1947 trở thành một ngày định mệnh.
Giặc Pháp điều động lực lượng hung hãn mở trận càn quét lớn đánh thẳng vào cơ sở cách mạng ở Hưng Long. Để bảo vệ cho các đồng chí cán bộ xã và tài liệu bí mật kịp thời rút lui an toàn qua sông, anh Phan Văn Kiên cùng các đồng đội đã chủ động nổ súng đánh lạc hướng giặc. Tiếng súng vang lên chát chúa giữa đồng trưa nắng gắt. Dù kẻ thù đông và hung hãn, anh Kiên vẫn ngoan cường bắn trả, thu hút hỏa lực về phía mình để tạo khoảng trống cho đồng đội rút lui.
Trong làn mưa đạn dày đặc, người công an viên kiên trung ấy đã bị trúng đạn. Anh ngã xuống bên bờ ruộng, máu nhuộm đỏ dòng nước phù sa của quê hương Hưng Long khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hy sinh của anh là tấm lá chắn vững chắc bảo vệ an toàn cho ngọn lửa cách mạng của địa phương.
Chiến tranh lùi xa, tấm bằng "Tổ quốc ghi công" mang tên liệt sĩ Phan Văn Kiên được treo trang trọng tại ngôi nhà cũ ở ấp 1, xã Hưng Long như một chứng tích đầy tự hào. Anh ngã xuống khi chưa kịp lập gia đình, chưa có người nối dõi, nhưng mỗi người dân Hưng Long hôm nay được sống trong hòa bình, độc lập đều ghi nhớ và biết ơn người chiến sĩ công an viên quả cảm năm ấy – người đã sống và chết như một đóa hoa lửa rực rỡ của quê hương.



