Bài viết

ĐÊM CANH GÁC CUỐI RỪNG

Hưng Yên27/12/2025Trường tiểu học Đông La (Trường tiểu học Đông La)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhận ca gác lúc nửa đêm. Rừng im lặng đến lạ. Chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng lá khô lạo xạo dưới chân.

Súng đặt sẵn bên cạnh. Tôi căng mắt nhìn vào khoảng tối trước mặt. Mỗi cành cây lay nhẹ cũng khiến tim tôi thắt lại. Lần đầu đi gác xa đơn vị, tôi không giấu được nỗi lo.

Chợt nhớ lời tiểu đội trưởng:
– Canh gác không chỉ là nhìn, mà là giữ sự bình yên cho đồng đội ngủ.

Ý nghĩ ấy khiến tôi đứng thẳng hơn. Tôi hiểu, phía sau mình là cả đơn vị đang nghỉ ngơi. Đêm trôi qua chậm chạp, nhưng khi trời hửng sáng, tôi thấy mình trưởng thành thêm một chút.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM CANH GÁC CUỐI RỪNG | Câu chuyện thời hoa lửa