ĐÊM CUỐI CÙNG ĐƯỢC NGHE GIỌNG MẸ
Tôi là Phạm Văn Hòa, sinh năm 1961… Trước ngày đi xa, tôi ghé về nhà một lát. Mẹ tôi dậy rất sớm nấu cơm. Bà cứ hỏi: “Bao giờ mới về?” Tôi cười: “Nhanh thôi mẹ.” Đêm đó, trước khi ngủ, mẹ còn gọi với theo: “Đi đâu thì cũng phải sống mà về nghe con.” Đó là lần cuối cùng tôi được nghe giọng mẹ. Khi tôi trở về… mẹ đã không còn nữa. Nhiều năm rồi… nhưng tôi vẫn nhớ nguyên câu nói hôm đó.
Tôi là Phạm Văn Hòa, sinh năm 1961… Trước ngày đi xa, tôi ghé về nhà một lát. Mẹ tôi dậy rất sớm nấu cơm. Bà cứ hỏi: “Bao giờ mới về?” Tôi cười: “Nhanh thôi mẹ.” Đêm đó, trước khi ngủ, mẹ còn gọi với theo: “Đi đâu thì cũng phải sống mà về nghe con.” Đó là lần cuối cùng tôi được nghe giọng mẹ. Khi tôi trở về… mẹ đã không còn nữa. Nhiều năm rồi… nhưng tôi vẫn nhớ nguyên câu nói hôm đó.



