Đêm cuối ở bến phà năm ấy
Năm 1971, bên một bến phà nhỏ trên tuyến đường vận chuyển chiến lược, có một cô gái trẻ tên Lê Thị Hạnh.
Hạnh khi ấy mới ngoài đôi mươi.
Cô sinh ra ở một vùng quê ven sông, nơi tuổi thơ gắn liền với những chuyến đò ngang và tiếng gọi nhau mỗi buổi chiều.
Có lẽ vì lớn lên bên dòng nước nên Hạnh hiểu rất rõ sự quan trọng của những chuyến phà.
Nhưng cô không bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ dành những năm tháng tuổi trẻ để giữ cho những chuyến phà ấy hoạt động giữa chiến tranh.
Sau khi tham gia lực lượng thanh niên xung phong, Hạnh được phân công làm nhiệm vụ tại một bến phà quan trọng.
Công việc của cô cùng đồng đội là hướng dẫn xe qua sông, bảo đảm giao thông không bị gián đoạn và hỗ trợ những đoàn người đang làm nhiệm vụ.
Ban ngày, bến phà tưởng như bình yên.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, nơi đây lại trở thành một điểm nóng.
Những chuyến xe thường phải tranh thủ đi trong đêm để tránh nguy hiểm.
Ánh sáng phải hạn chế.
Mọi hoạt động đều cần nhanh chóng và chính xác.
Hạnh quen với việc thức trắng nhiều đêm.
Có khi vừa chợp mắt được một lúc, cô lại nghe tiếng gọi báo hiệu có đoàn xe đến.
Cô lập tức đứng dậy.
Không ai than mệt.
Bởi mọi người đều hiểu rằng phía sau những chuyến xe ấy là nhiệm vụ của rất nhiều người.
Một người đồng đội từng hỏi Hạnh:
"Con gái như mình, có lúc nào thấy sợ không?"
Hạnh nhìn dòng sông trước mặt rồi trả lời:
"Có chứ."
"Nhưng sợ thì vẫn phải làm."
Đó là sự dũng cảm rất giản dị của những con người trong chiến tranh.
Không phải họ không biết nguy hiểm.
Mà bởi họ biết có những điều quan trọng hơn nỗi sợ của bản thân.
Ở bến phà, Hạnh được mọi người yêu quý vì tính cẩn thận và chu đáo.
Cô nhớ từng tuyến đường.
Nhớ những người thường xuyên đi qua.
Nhớ cả những chiến sĩ trẻ lần đầu làm nhiệm vụ còn nhiều bỡ ngỡ.
Mỗi khi thấy ai mệt, cô thường chia sẻ phần nước ít ỏi của mình.
Mỗi khi có người nhận được thư nhà, cô lại vui cùng họ.
Hạnh từng nói:
"Ở đây ai cũng xa quê, nên phải thương nhau như người nhà."
Một đêm mưa lớn, một đoàn xe cần qua sông gấp.
Nước dâng cao khiến việc vận chuyển gặp rất nhiều khó khăn.
Mọi người đều căng thẳng.
Nếu chậm trễ, nhiệm vụ phía trước có thể bị ảnh hưởng.
Hạnh cùng đồng đội làm việc liên tục.
Quần áo ướt sũng.
Đôi tay lạnh buốt.
Nhưng không ai bỏ vị trí.
Đến khi chuyến xe cuối cùng qua được bến, mọi người mới thở phào.
Một người lái xe nói với Hạnh:
"Cảm ơn cô. Nhờ mọi người mà chúng tôi mới đi tiếp được."
Hạnh chỉ cười:
"Chúng tôi cũng chỉ đang làm phần việc của mình thôi."
Cô chưa bao giờ nghĩ bản thân là người đặc biệt.
Trong suy nghĩ của Hạnh, mỗi người ở chiến trường đều đang góp một phần nhỏ bé.
Có người trực tiếp chiến đấu.
Có người vận chuyển.
Có người giữ đường.
Tất cả đều hướng về một mục tiêu chung.
Những ngày cuối cùng ở bến phà, Hạnh thường đứng nhìn dòng sông rất lâu.
Cô nói với bạn:
"Mai này hết chiến tranh, mình muốn được ngồi trên một chuyến đò bình thường."
Người bạn hỏi:
"Chỉ vậy thôi sao?"
Hạnh cười:
"Ừ. Một chuyến đò không có tiếng bom là được."
Đó là ước mong giản dị của một cô gái đã quen với những năm tháng gian khổ.
Nhưng cô không có cơ hội thực hiện ước mong ấy.
Trong một lần làm nhiệm vụ tại bến phà, Lê Thị Hạnh đã hy sinh.
Những người đồng đội tìm lại nơi cô từng làm việc.
Dòng sông vẫn chảy.
Bến phà vẫn còn đó.
Chỉ có cô gái năm nào không còn đứng bên bờ sông để đón những chuyến xe đi qua.
Sau ngày hòa bình, những người từng gắn bó với bến phà vẫn nhắc về Hạnh.
Họ nhớ một cô gái trẻ luôn bình tĩnh trong nguy hiểm.
Nhớ sự tận tụy trong từng công việc nhỏ.
Nhớ một nụ cười đã từng xuất hiện giữa những đêm dài đầy khó khăn.
Chiến tranh đã đi qua.
Những bến phà năm xưa giờ đã thay đổi.
Nhưng câu chuyện về Lê Thị Hạnh vẫn còn ở lại.
Bởi có những con người không cần đứng ở nơi nổi bật nhất.
Họ chỉ âm thầm giữ cho một con đường được tiếp tục.
Và chính những sự hy sinh lặng lẽ ấy đã góp phần tạo nên một thời hoa lửa không thể nào quên.



