ĐÊM CUỐI Ở BẾN THANH THỦY
Nhân chứng: Phạm Văn Lập – sinh năm 1949 – quê xã Xuân Hòa, huyện Nam Đàn, Nghệ An – Chiến sĩ vận tải đường sông Đoàn 500 Thời gian – địa điểm: Năm 1971, bến vượt Thanh Thủy – sông Nhật Lệ, Quảng Bình
Nhân chứng: Phạm Văn Lập – sinh năm 1949 – quê xã Xuân Hòa, huyện Nam Đàn, Nghệ An – Chiến sĩ vận tải đường sông Đoàn 500 Thời gian – địa điểm: Năm 1971, bến vượt Thanh Thủy – sông Nhật Lệ, Quảng Bình Câu chuyện Ông Lập từng lái thuyền chở hàng vượt sông Nhật Lệ, nơi được coi là “cửa tử” vì máy bay Mỹ đánh phá cả ngày lẫn đêm. Hễ thấy ánh lửa là chúng bắn rốc-két, nên anh em phải quấn vải tối, chèo trong bóng đêm hoàn toàn. Ông nhớ nhất đêm 3/5/1971. Khói bom còn lảng bảng trên sông, sóng đánh vào mạn thuyền như muốn lật úp. Trên thuyền có một cô liên lạc trẻ tên Đỗ Thị Nở (sinh năm 1954, Quảng Bình) đi cùng để chuyển tài liệu mật. Đến giữa dòng, máy bay địch soi pháo sáng. Cả dòng sông sáng trắng. Ông Lập hét lên: “Nở! Nằm xuống!”
Nhưng cô không nằm. Cô ôm chặt túi tài liệu, dùng thân mình che nó lại. Loạt đạn đầu quét qua, làm gãy mái chèo. Con thuyền xoay vòng. Loạt thứ hai bắn trúng mạn trái. Khi đưa được thuyền vào bờ phía bên kia, cô Nở đã gục xuống. Túi tài liệu thì vẫn nguyên. Trước khi nhắm mắt, cô thều thào: “Anh… nhớ mang tài liệu… về cho chỉ huy…” Ông Lập kể câu này rồi nghẹn lại: “Con bé mới mười bảy tuổi. Nó nhỏ như cái lá, nhưng gan góc như thép.” Đêm ấy là chuyến thuyền cuối cùng của cô Nở.



