Thân nhân liệt sĩ, người có công

ĐÊM CUỐI Ở CĂN CỨ GÒ ĐÌNH

ĐÊM CUỐI Ở CĂN CỨ GÒ ĐÌNH

Hưng Yên07/12/2025Phóng viên2 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐÊM CUỐI Ở CĂN CỨ GÒ ĐÌNH

Căn cứ Gò Đình là một chốt nhỏ nằm giữa vùng đất đầy hố bom. Đơn vị của Hào trấn giữ nơi đây suốt bảy tháng, chống chọi với mưa pháo gần như mỗi tuần. Nhưng lạ thay, những ngày khắc nghiệt đó lại trở thành ký ức mà ai cũng gọi bằng hai chữ: “thời hoa lửa”.

Đêm cuối cùng trước khi rút quân, cả đơn vị ngồi quây quần bên bếp lửa. Tùng lấy cây đàn ghi-ta đã sứt một dây, gảy lên bài “Nối vòng tay lớn” mà ai cũng thuộc. Tiếng hát vang lên trong đêm, vượt qua tiếng gió, tiếng côn trùng, vượt qua những vết thương trong lòng mỗi người.

Hào ngồi lặng lẽ, nhìn từng gương mặt đồng đội — người anh lớn tuổi nhất, người em nhỏ nhất, người luôn cười to nhất, người hay làm thơ nhất. Mai, họ sẽ chia nhau về các hướng. Không ai biết có còn được gặp lại.

Khi lửa sắp tàn, Hào đứng dậy, nói không lớn nhưng ai cũng nghe: “Chúng ta đã sống ở đây như một gia đình. Dù mai có thế nào, hãy nhớ đêm nay.”

Sáng hôm sau, căn cứ Gò Đình chỉ còn lại tro bếp và vài dấu chân. Nhưng những gì họ để lại không phải là vật chất, mà là kỷ niệm — một mảnh ký ức trong veo giữa khói lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn