ĐÊM CUỐI Ở TRƯỜNG SƠN
Tôi tên là Trần Quốc Minh, sinh năm 1950. Điều tôi nhớ nhất trong những năm chiến tranh là một đêm cuối mùa mưa ở Trường Sơn năm 1974.
Đêm đó đơn vị tôi chuẩn bị hành quân vào chiến trường B2. Ai cũng hiểu chuyến đi ấy rất nguy hiểm. Trước giờ xuất phát, chúng tôi ngồi quanh bếp lửa giữa rừng, không ai nói gì nhiều.
Tôi lấy trong túi áo ra bức ảnh gia đình đã nhàu nát vì mồ hôi và nước mưa. Trong ảnh là cha mẹ tôi và cô em gái nhỏ đang đứng trước hiên nhà.
Một người đồng đội nhìn tôi cười:
“Nhớ nhà à?”
Tôi chỉ gật đầu.
Đêm ấy trời lạnh lắm. Gió rừng thổi hun hút qua những tán cây. Chúng tôi ngồi tựa lưng vào nhau để ngủ tạm trước giờ lên đường.
Gần sáng, máy bay địch bất ngờ quần thảo trên đầu. Bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Tôi cùng đồng đội lao xuống hầm trú ẩn. Khi mọi thứ yên lặng trở lại, tôi phát hiện người bạn ngồi cạnh mình lúc nãy đã hy sinh.
Tôi còn nhớ rất rõ khuôn mặt cậu ấy dưới ánh pháo sáng. Mới vài giờ trước thôi, cậu còn ngồi kể chuyện sẽ cưới vợ sau ngày hòa bình.
Sau chiến tranh, tôi trở về quê nhưng chưa bao giờ quên đêm ấy. Nhiều khi giữa đêm khuya yên tĩnh, tôi vẫn nghe như có tiếng mưa rừng rơi trên mái lán năm nào.



