Cựu Thanh niên xung phong

Đêm Đèn Tắt Ở Sài Gòn

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, Sài Gòn hoa lệ vẫn âm thầm tồn tại những con người hoạt động bí mật giữa lòng thành phố. Câu chuyện là ký ức của một nữ giao liên trẻ, sống hai cuộc đời giữa ánh đèn đô thị và bóng tối của nhiệm vụ.

Đắk Lắk24/04/2026Đỗ Mỹ Gia Hân (Trường TH Trần Quốc Tuấn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Võ Thị Lan. Ngày đó, tôi sống ở Sài Gòn – nơi người ta vẫn thấy quán xá đông đúc, đèn điện sáng trưng mỗi đêm. Nhưng dưới lớp vỏ bình yên ấy, chiến tranh vẫn len lỏi từng góc phố.

Tôi tham gia làm giao liên khi vừa tròn mười bảy tuổi. Công việc của tôi là chuyển tài liệu, dẫn đường cho cán bộ trong nội đô. Ban ngày, tôi là cô bán hàng nhỏ ở chợ, áo dài giản dị, gương mặt bình thường như bao người khác. Ban đêm, tôi trở thành người mang tin trong bóng tối.

Một buổi tối, tôi nhận nhiệm vụ mang một gói tài liệu quan trọng đến một căn nhà trong hẻm nhỏ. Con đường tôi đi qua là những dãy phố sáng đèn, người qua lại đông đúc. Nhưng tôi biết, chỉ cần một sai sót, tất cả sẽ chấm dứt.

Tôi giấu tài liệu trong giỏ trái cây, bước đi chậm rãi. Tim đập nhanh, nhưng gương mặt phải giữ bình thản.

Khi đến gần điểm hẹn, tôi thấy có điều bất thường. Một chiếc xe lạ đậu trước đầu hẻm. Hai người đàn ông đứng đó, ánh mắt dò xét.

Tôi không dừng lại. Tôi đi qua, giả vờ như không liên quan. Nhưng chỉ vài bước sau, tôi rẽ vào một con hẻm khác, vòng ra phía sau.

Con hẻm tối và hẹp. Tôi đi nhanh hơn, tay siết chặt giỏ hàng. Đến cửa sau của căn nhà, tôi gõ ba tiếng nhẹ.

Cánh cửa mở hé. Một người đàn ông nhận gói tài liệu, nhìn tôi:
“Nguy hiểm lắm, em có bị theo dõi không?”

Tôi lắc đầu:
“Em đổi đường rồi.”

Ông gật đầu, khẽ nói:
“Cảm ơn em.”

Tôi quay đi ngay, không dám ở lại lâu.

Trên đường về, Sài Gòn vẫn sáng đèn, tiếng xe cộ vẫn ồn ào. Không ai biết rằng, vừa có một cuộc chuyển giao quan trọng diễn ra trong im lặng.

Nhưng không phải lần nào cũng suôn sẻ. Một lần khác, khi đang làm nhiệm vụ, tôi bị kiểm tra bất ngờ. Tay tôi run, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

“Trong giỏ có gì?” – người lính hỏi.

“Dạ, chỉ là trái cây thôi,” tôi đáp.

Họ lục soát. Tôi đứng im, tim như ngừng đập. May mắn thay, họ không phát hiện tài liệu được giấu kín dưới đáy giỏ.

Khi rời đi, chân tôi mềm nhũn, nhưng tôi vẫn phải bước tiếp như không có chuyện gì xảy ra.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Tôi trở lại con phố cũ. Sài Gòn vẫn đông đúc, vẫn sáng đèn như ngày nào.

Tôi đứng lặng giữa dòng người, nhớ lại những đêm “đèn tắt” – khi ánh sáng không còn là thứ để phô bày, mà là thứ phải che giấu.

Một thời hoa lửa đã qua, nhưng với tôi, Sài Gòn mãi là nơi của những con người sống âm thầm, chiến đấu lặng lẽ, và giữ trọn niềm tin giữa lòng thành phố không bao giờ ngủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn