Bài viết

Đêm đón tàu không số ở Hòn Đất

An Giang05/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1968, biển Tây Kiên Giang bước vào mùa gió chướng. Ban ngày, sóng biển xô mạnh vào bờ, còn ban đêm, cả vùng ven biển chìm trong bóng tối. Chính trong những đêm như thế, quân và dân Hòn Đất lại hồi hộp chờ đợi một tín hiệu đặc biệt.

Đó là tín hiệu báo tàu không số sắp cập bến.

Thời điểm ấy, tuyến Đường Hồ Chí Minh trên biển giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc chi viện vũ khí cho chiến trường Nam Bộ. Sau nhiều ngày lênh đênh trên biển, những con tàu cải trang thành tàu đánh cá hoặc tàu buôn bí mật tiến vào vùng biển Kiên Giang theo thời gian và địa điểm đã được quy ước từ trước.

Để bảo đảm an toàn tuyệt đối, lực lượng tại bến nhận hàng phải chuẩn bị từ nhiều ngày. Các đội du kích bố trí người cảnh giới dọc bờ biển. Những ngọn đèn dầu trong nhà dân được che kín. Mọi hoạt động đánh bắt cá đều kết thúc sớm để tránh gây chú ý.

Đến nửa đêm, khi ngoài khơi xuất hiện tín hiệu đã hẹn trước, hàng chục chiếc xuồng nhỏ lập tức rời bến. Không một tiếng gọi lớn, không một ánh đèn pin. Người chèo xuồng chỉ định hướng bằng kinh nghiệm và ánh sao trên trời.

Con tàu dừng cách bờ một khoảng an toàn. Từng thùng gỗ chứa vũ khí được chuyền tay xuống các xuồng. Mọi việc diễn ra rất nhanh. Mỗi người chỉ phụ trách một công đoạn, ai cũng hiểu rằng chỉ cần chậm vài phút, máy bay trinh sát hoặc tàu tuần tra của đối phương có thể xuất hiện.

Khi những chuyến xuồng đầu tiên cập bờ, lực lượng dân công đã chờ sẵn. Các thùng hàng được phủ rơm, đặt lên xe bò hoặc gánh bằng đòn tre, rồi theo những con đường nhỏ men qua ruộng lúa để đưa vào căn cứ. Có những đêm, hàng chục tấn vũ khí được vận chuyển hết trước khi trời sáng.

Để giữ bí mật, nhiều gia đình ven biển sẵn sàng mở cửa nhà làm nơi cất giấu hàng tạm thời. Nếu bị phát hiện, cả gia đình có thể phải trả giá bằng tính mạng. Nhưng không ai nao núng. Họ hiểu rằng mỗi khẩu súng được đưa vào chiến trường sẽ góp phần bảo vệ quê hương.

Những chuyến hàng ấy sau đó được chuyển tiếp về U Minh Thượng, Hòn Đất, rồi tỏa đi nhiều địa bàn khác của Khu Tây Nam Bộ. Từ những khẩu súng được vận chuyển bằng đường biển, nhiều đơn vị đã đủ điều kiện chiến đấu, giữ vững căn cứ và đánh bại các cuộc càn quét của đối phương.

Có những con tàu trở về an toàn. Cũng có những chuyến đi mãi mãi không trở lại. Những người lính hải quân và cán bộ bến bãi đã gửi tuổi thanh xuân của mình vào những con sóng biển Tây, để giữ cho tuyến vận tải chiến lược không bao giờ bị gián đoạn.

Ngày nay, biển Hòn Đất vẫn rì rào sóng vỗ. Những chiếc tàu đánh cá nối nhau ra khơi trong ánh bình minh. Ít ai biết rằng dưới làn nước bình yên ấy từng có những con tàu không mang số hiệu, không treo cờ, lặng lẽ vượt biển trong đêm tối để mang theo niềm tin chiến thắng đến với chiến trường miền Nam.

Mỗi lần nhắc đến những chuyến tàu ấy, người dân Kiên Giang vẫn gọi bằng một cái tên đầy trân trọng: những con tàu của lòng dũng cảm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đêm đón tàu không số ở Hòn Đất | Câu chuyện thời hoa lửa