Đêm gác cuối cùng
Đêm gác cuối cùng
Một đêm mùa đông lạnh giá, gió rừng thổi hun hút qua chiến hào. Một chiến sĩ trẻ được phân công đứng gác. Bên cạnh, người đồng đội của anh đang sốt cao, nằm co ro dưới tấm chăn mỏng.
Nhìn bạn run rẩy, anh lặng lẽ kéo chăn đắp thêm cho bạn rồi ra đứng gác thay. Suốt đêm, anh đứng im lặng, chịu đựng cái lạnh cắt da. Không một lời than vãn, không một tiếng động.
Đến gần sáng, khi ca gác kết thúc, anh quay vào thì đã kiệt sức. Người đồng đội tỉnh dậy, mới biết anh đã đứng thay mình cả đêm. Ít ngày sau, người lính ấy lâm bệnh nặng do nhiễm lạnh và không qua khỏi.
Không có trận đánh lớn, không có chiến công vang dội, nhưng sự hy sinh của anh lại khiến cả đơn vị xúc động. Bởi đôi khi, lòng cao cả không nằm ở những điều lớn lao, mà ở những hành động âm thầm, giản dị nhất.


