"ĐÊM GÁC GIỮA RỪNG"
Tôi là Nguyễn Văn Hượng, sinh năm 1942. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng trong ký ức của tôi vẫn còn nguyên vẹn hình ảnh một đêm làm nhiệm vụ gác giữa chiến trường miền Nam – một đêm đã theo tôi suốt cả cuộc đời.
Đó là vào mùa mưa, đơn vị chúng tôi vừa hành quân đến một khu rừng để tạm nghỉ sau nhiều ngày chiến đấu liên tục. Đêm xuống rất nhanh, cả cánh rừng chìm trong màn sương dày đặc. Tôi được phân công trực gác từ nửa đêm đến gần sáng.
Giữa không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng mưa rơi lộp bộp trên tán lá. Dù rất mệt sau nhiều ngày hành quân, tôi vẫn phải luôn tỉnh táo vì chỉ cần một chút lơ là cũng có thể ảnh hưởng đến sự an toàn của cả đơn vị.
Khoảng gần sáng, tôi nghe thấy tiếng động rất nhỏ phía trước. Tim đập mạnh, tôi lập tức ra hiệu cho đồng đội cảnh giác. Sau khi bí mật quan sát, chúng tôi phát hiện một toán địch đang tìm cách tiếp cận khu vực đóng quân. Nhờ phát hiện kịp thời, đơn vị nhanh chóng chuyển sang vị trí an toàn và tổ chức đối phó. Âm mưu tập kích của địch không thành công, toàn đơn vị bảo toàn lực lượng để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.
Sau sự việc ấy, chỉ huy đơn vị động viên anh em rằng chiến thắng không chỉ đến từ những trận đánh lớn mà còn từ sự cảnh giác, tinh thần trách nhiệm của mỗi người lính trong từng ca gác. Lời dặn ấy tôi luôn ghi nhớ suốt cuộc đời.
Giờ đây, mỗi khi kể lại câu chuyện này cho con cháu nghe, tôi không nói nhiều về gian khổ hay hiểm nguy, mà muốn các cháu hiểu rằng bất cứ công việc nào, dù âm thầm đến đâu, nếu được thực hiện bằng tinh thần trách nhiệm thì đều có ý nghĩa rất lớn. Chính sự tận tụy của biết bao người lính bình dị đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.
Đất nước hôm nay đã hòa bình, cuộc sống ngày càng đổi thay, nhưng ký ức về những đêm gác giữa rừng năm xưa vẫn nhắc tôi phải luôn biết trân trọng độc lập, tự do và gìn giữ truyền thống yêu nước cho các thế hệ mai sau.



