Đêm Gác Trên Đường Trường Sơn
Cựu chiến binh Phan Văn Lực, sinh ngày 02 tháng 02 năm 1950, quê quán xã Kim Thái, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định, từng là chiến sĩ bảo vệ tuyến vận tải Trường Sơn trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Ông Lực sinh ra trong một gia đình làm nông đông con. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày theo cha mẹ ra đồng và những đêm học bài dưới ánh đèn dầu. Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, chứng kiến nhiều thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ, ông cũng tình nguyện tham gia quân đội năm 1969.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ các đoàn xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của người lính bảo vệ đường vô cùng nguy hiểm bởi máy bay Mỹ thường xuyên đánh phá nhằm cắt đứt con đường tiếp viện cho miền Nam.
Ông kể rằng những năm tháng trên Trường Sơn là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Ban ngày bộ đội trú ẩn trong rừng để tránh máy bay trinh sát, ban đêm mới hành quân hoặc dẫn đường cho xe vận tải vượt qua trọng điểm bom đạn.
Điều khiến ông nhớ nhất là một đêm mưa cuối năm 1971. Hôm ấy, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ canh gác tại một ngầm vượt suối – nơi các đoàn xe phải đi qua để tiếp tục hành trình vào Nam.
Mưa rừng xối xả, nước suối dâng cao và trời tối đen như mực. Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay địch bất ngờ xuất hiện trên đầu. Cả đơn vị lập tức báo động cho đoàn xe tắt đèn và nhanh chóng ngụy trang.
Trong lúc mọi người đang khẩn trương đưa xe vào rừng trú ẩn, một chiếc xe chở đạn bị sa lầy giữa dòng suối. Nếu không kéo xe ra kịp thời, cả đoàn xe phía sau có thể bị lộ vị trí.
Không chút do dự, ông Phan Văn Lực cùng nhiều chiến sĩ lao xuống dòng nước lạnh buốt để đẩy xe. Bùn đất ngập đến ngang bụng, nước chảy xiết nhưng mọi người vẫn cố gắng hết sức.
Ông xúc động nhớ lại:
“Lúc ấy ai cũng run vì lạnh và mệt, nhưng chỉ nghĩ nếu đoàn xe an toàn thì chiến trường miền Nam sẽ có thêm đạn dược, lương thực.”
Sau gần một giờ vật lộn giữa dòng nước, chiếc xe cuối cùng cũng được đưa lên bờ an toàn. Ngay sau đó, máy bay địch bắt đầu ném bom xuống khu vực ngầm vượt suối. Cả cánh rừng rung chuyển trong tiếng nổ dữ dội.
May mắn hôm ấy đơn vị của ông không có ai hy sinh. Nhưng hình ảnh những người lính trẻ dầm mình giữa mưa rừng để giữ thông tuyến đường Trường Sơn đã trở thành ký ức theo ông suốt cuộc đời.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông Phan Văn Lực trở về quê hương Nam Định với niềm tự hào vì đã góp một phần tuổi trẻ cho độc lập dân tộc.
Đến nay, mỗi lần kể lại câu chuyện năm xưa, ông vẫn xúc động như vừa mới hôm qua. Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:
“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao gian khổ và hy sinh. Các cháu phải biết sống đoàn kết, yêu nước và cố gắng xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.”



