Bài viết

Đêm gác trong rừng sâu

Đêm gác trong rừng sâu

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến Đường Trường Sơn, có những đêm yên tĩnh đến mức tưởng như cả cánh rừng đang nín thở. Nhưng với người lính, sự yên tĩnh ấy không bao giờ là thật sự an toàn.

Đêm hôm đó, Tân được phân công gác ca cuối. Sau một ngày hành quân dài, ai cũng mệt rã rời, nên phần lớn đồng đội đã tranh thủ ngả lưng dưới tán cây, ngủ chập chờn trong tư thế sẵn sàng.

Chỉ còn Tân là thức.

Anh đứng tựa vào một gốc cây lớn, khẩu súng ôm trước ngực. Không có ánh đèn, chỉ có bóng tối đặc quánh và tiếng côn trùng rả rích. Thỉnh thoảng, gió rừng thổi qua khiến lá khẽ xào xạc, nghe như có bước chân đâu đó.

Tân không dám lơ là.

Anh lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất: tiếng lá rơi, tiếng cành cây gãy, cả tiếng nước chảy xa xa. Trong rừng, mọi thứ đều có thể là dấu hiệu.

Có lúc, anh khẽ bước vài bước, đổi vị trí quan sát. Mắt quen dần với bóng tối, nhìn được những hình thù mờ mờ của cây rừng, của con đường vừa đi qua.

Thời gian trôi rất chậm.

Một lần, có tiếng động nhẹ phía xa. Tân lập tức dừng lại, nín thở. Tay siết chặt khẩu súng. Tim đập mạnh hơn bình thường.

Anh chờ.

Rồi thêm vài giây im lặng.

Chỉ là một con thú nhỏ lạc vào rừng.

Tân thở ra nhẹ, nhưng vẫn không buông lỏng cảnh giác.

Phía sau, đồng đội ngủ im lìm. Có người trở mình, có người ôm ba lô sát hơn như tìm chút ấm áp giữa đêm lạnh.

Tân nhìn họ một lúc.

Anh hiểu rõ: chỉ cần một phút lơ là, tất cả có thể gặp nguy hiểm.

Đêm kéo dài.

Cho đến khi bầu trời phía xa bắt đầu nhạt dần, báo hiệu gần sáng. Sương mỏng phủ lên mặt đất, làm rừng trở nên mờ ảo.

Tân khẽ đánh thức người thay ca.

“Đến lượt cậu.”

Người kia gật đầu, nhận lấy vị trí.

Tân ngồi xuống, tựa lưng vào gốc cây. Chỉ lúc ấy anh mới thấy mỏi rã rời.

Nhưng trước khi nhắm mắt, anh vẫn nhìn thêm một lần về phía rừng tối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn