Bài viết

Đêm giao thừa

Tây Ninh02/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 30 Tết năm ấy, trời Huế se lạnh. Những con phố vốn quen với tiếng chuông chùa và mùi hương trầm nay lại im lặng đến lạ. Không ai biết rằng, chỉ ít giờ nữa, lịch sử sẽ sang trang bằng một biến cố lớn mang tên Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968.

Nhân vật chính là Hùng, một chiến sĩ biệt động trẻ, được giao nhiệm vụ ém quân trong nội thành. Trong căn nhà nhỏ ven sông Hương, Hùng cùng đồng đội lặng lẽ chuẩn bị. Ngoài kia, pháo hoa giao thừa chưa nổ, nhưng trong lòng mỗi người đã rực cháy một ngọn lửa khác.

“Đúng giờ G… tất cả sẽ nổ súng,” chỉ huy thì thầm.

Hùng siết chặt khẩu súng. Đây là lần đầu tiên cậu đón giao thừa không có gia đình. Nhưng cậu hiểu, có những cái Tết phải đổi bằng máu để những mùa xuân sau được bình yên.

Khoảnh khắc giao thừa đến. Tiếng pháo giao thừa của dân hòa lẫn với tiếng súng bất ngờ vang lên từ nhiều hướng. Thành phố bừng tỉnh trong lửa đạn. Hùng cùng tổ của mình đánh chiếm một mục tiêu trọng yếu. Đạn bay, khói súng dày đặc, tiếng hô xung phong vang vọng giữa đêm xuân.

Giữa lúc giao tranh ác liệt, Hùng gặp một người dân—cụ Tư, mái tóc bạc trắng, vẫn đứng trước hiên nhà.
“Các chú… giữ gìn sức khỏe… đất nước rồi sẽ yên thôi…”

Lời nói giản dị ấy khiến Hùng nghẹn lại. Cậu gật đầu, rồi tiếp tục lao vào trận đánh.

Những ngày sau đó, Huế trở thành chiến trường khốc liệt. Từng góc phố, từng mái nhà đều in dấu cuộc chiến. Hùng mất đi nhiều đồng đội, trong đó có người bạn thân nhất. Nhưng cậu vẫn tiếp tục chiến đấu, như một lời hứa không lời với những người đã ngã xuống.

Nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt nhân chứng, Hùng—giờ đã là một cựu chiến binh—lặng lẽ kể lại:
“Đêm giao thừa năm đó… chúng tôi không kịp chúc nhau một câu ‘năm mới’. Nhưng ai cũng hiểu, mình đang góp phần để đất nước có một ngày mới.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn