ĐÊM GIAO THỪA BÊN CẦU PHAO VÀ TÚI THUỐC CƠ ĐỘNG: CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ HOÀNG THỊ HÀ
Nữ sinh xứ Nghệ và chiếc cặp cứu thương sờn quai
Hành trình tìm về ký ức của Hoàng Thị Hà (sinh năm 1953 tại một làng quê ven biển huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An) đưa tôi đến ngôi nhà cấp bốn giản dị nằm nép mình dưới bóng dừa nước. Ở đó, người em gái ruột là bà Hoàng Thị Lan (nay đã bước sang tuổi bảy mươi) vẫn nâng niu một chiếc hộp sắt tây đựng những di vật hiếm hoi của chị: một chiếc kéo phẫu thuật nhỏ đã mẻ mũi, vài tấm ảnh thẻ đen trắng nét mặt dịu dàng, và một cuốn sổ tay ghi chép các bài thuốc nam dã chiến.
Hà sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo khó. Vốn có tính cách nhanh nhẹn, khéo tay và sự điềm tĩnh hiếm có trong những tình huống căng thẳng, năm 1970, khi vừa tròn 17 tuổi, đang học dở năm thứ hai trường phổ thông, cô viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng quân y chiến trường.
Với chuyên môn y tá được đào tạo cấp tốc, Hà được biên chế về Tổ quân y cơ động thuộc
Binh trạm 12, trực tiếp bám trụ tại các trọng điểm bến phà vượt sông khu vực miền Trung – nơi hàng ngày diễn ra những cuộc càn quét, ném bom ác liệt nhằm cắt đứt tuyến tiếp viện của ta. Công việc của cô là sơ cứu tại chỗ cho bộ đội và thanh niên xung phong bị thương do bom pháo trước khi chuyển về tuyến sau.
Đêm giao thừa bên bờ sông và tiếng động cơ gầm rú
Mùa đông năm 1972, chiến trường miền Trung chịu sự đánh phá dữ dội ngày đêm của máy bay địch. Các tuyến bến phà và cầu phao trở thành tọa độ lửa bị oanh tạc liên tục để ngăn chặn các đoàn xe vận tải vượt sông trong dịp cuối năm.
Đêm 31/12/1972 (đêm giao thừa Tết Dương lịch), tại trạm cứu thương dã chiến nằm sát mố cầu phao vượt sông, Hà đang túc trực cùng hai đồng nghiệp để chuẩn bị tiếp nhận một tiểu đội công binh vừa bị thương nặng do đợt pháo kích chiều hôm trước.
Trời tối đen như mực, những đợt gió lạnh phả vào mặt nước cuồn cuộn sóng dữ. Giữa không gian tĩnh mịch của đêm giao thừa, tiếng động cơ của một tốp máy bay trinh sát OV-10 bỗng gầm rú bay là đà sát ngọn cây, thả những chùm pháo sáng rực trời rọi thẳng xuống khu vực bến phà.
Khúc tráng ca vĩnh hằng bên nhịp cầu phao lửa
Ngay khi ánh pháo sáng chói lóa chiếu xuống, hàng loạt quả bom tọa độ và đạn rốc-két từ máy bay phản lực địch trút xối xả xuống khu vực mố cầu và trạm dã chiến.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi trạm cứu thương bị trúng sóng xung kích của bom cối làm sập một phần vòm hầm, các thương binh đang nằm trên băng ca có nguy cơ bị đất đá vùi lấp, Hà không chạy ra hầm trú ẩn an toàn. Cô lao thẳng vào căn hầm đang ngập khói bụi, dùng thân mình che chở cho một thương binh nặng không thể tự di chuyển, đồng thời tay vẫn ôm chặt chiếc cặp thuốc cứu thương cơ động.
Đúng lúc đó, một quả đợt pháo cối tiếp theo phát nổ trực tiếp ngay miệng hầm.
Hoàng Thị Hà vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 19 tròn đời, để lại chiếc cặp thuốc cứu thương còn mở rộng với những cuộn băng gạc trắng tinh. Khi đồng đội quay lại tìm kiếm sau khi dứt tiếng đạn, họ tìm thấy thi thể cô vẫn đang ôm chặt lấy người thương binh được cứu sống.
Trong chiếc ba lô sờn rách của cô gửi lại hậu phương, người ta đọc được những dòng nhật ký viết dở dang từ chiều hôm ấy:
"Đêm giao thừa bên bến phà không có tiếng cười nói người thân, chỉ có tiếng máy bay và tiếng rên rỉ của đồng đội. Nhưng bàn tay chúng tôi sẽ ở đây, nắm chặt lấy sự sống của họ dẫu có hiểm nguy nào đi nữa..."
Hoàng Thị Hà ra đi trong lặng thầm của một nữ y tá vô danh. Nhưng sự hy sinh quả cảm và tấm lòng cao cả của cô năm xưa mãi là khúc tráng ca bất tử về tình đồng chí, y đức sáng ngời của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng hào hùng.



