ĐÊM GIỮA RỪNG VÀ TIẾNG GỌI TÊN
Tôi là Nguyễn Văn Hòa, sinh năm 1962… Đêm đó, rừng tối đến mức giơ tay lên cũng không nhìn thấy. Đơn vị tôi hành quân trong im lặng, chỉ nghe tiếng dép cao su chạm đất khe khẽ. Tôi đi sau cùng, mang nặng ba lô. Có lúc mệt quá, tôi tụt lại phía sau mà không ai để ý. Khi nhận ra mình chỉ còn một mình, tim tôi đập rất nhanh. Không phải vì sợ rừng… mà vì sợ bị lạc đơn vị. Tôi đứng im, không dám gọi. Đúng lúc đó… từ phía xa, có tiếng gọi: “Hòa ơi!” Tôi nhận ra ngay giọng của đồng đội. Chỉ một ti
Tôi là Nguyễn Văn Hòa, sinh năm 1962… Đêm đó, rừng tối đến mức giơ tay lên cũng không nhìn thấy. Đơn vị tôi hành quân trong im lặng, chỉ nghe tiếng dép cao su chạm đất khe khẽ. Tôi đi sau cùng, mang nặng ba lô. Có lúc mệt quá, tôi tụt lại phía sau mà không ai để ý. Khi nhận ra mình chỉ còn một mình, tim tôi đập rất nhanh. Không phải vì sợ rừng… mà vì sợ bị lạc đơn vị. Tôi đứng im, không dám gọi. Đúng lúc đó… từ phía xa, có tiếng gọi: “Hòa ơi!” Tôi nhận ra ngay giọng của đồng đội. Chỉ một ti



