Bài viết

Đêm hành quân

Tây Ninh02/05/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm hành quân, trăng sáng vằng vặc. Ánh trăng rải xuống con đường mòn giữa rừng một màu bạc lạnh. Đoàn quân đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng lá khô lạo xạo dưới chân và tiếng thở đều của từng người. Ai cũng hiểu rằng hành quân ban đêm an toàn hơn, tránh được máy bay địch. Nhưng ban đêm cũng đầy nguy hiểm vì mìn và phục kích.

Anh Tuấn được phân công đi đầu tổ trinh sát. Anh bước chậm, mắt quan sát từng bụi cây, từng dấu vết trên đất. Mỗi lần phát hiện dấu chân lạ, anh dừng lại, ra hiệu cả đoàn đứng yên. Đoàn quân nín thở, im phăng phắc.

Khi đến một đoạn đường hẹp, anh Tuấn bất ngờ nhìn thấy một sợi dây mảnh căng ngang. Anh cúi xuống kiểm tra và phát hiện đó là dây bẫy mìn. Chỉ cần một người bước qua, quả mìn sẽ phát nổ, cả đoàn có thể bị thương vong nặng.

Anh Tuấn ra hiệu dừng lại, rồi cẩn thận dùng dao cắt dây. Mồ hôi chảy xuống trán dù trời lạnh. Anh làm từng động tác chậm rãi, không dám sơ suất. Đồng đội đứng phía sau, ai cũng hồi hộp.

Khi dây được tháo, anh Tuấn thở phào. Anh quay lại nói nhỏ: “Đi theo tôi, bước đúng dấu chân.” Cả đoàn lần lượt đi qua đoạn nguy hiểm, ai cũng cẩn thận đặt chân vào đúng chỗ anh đã bước. Qua được, người chỉ huy nắm tay anh Tuấn, nói khẽ: “Một đôi mắt tỉnh táo của cậu đã cứu cả đơn vị.” Anh Tuấn chỉ cười: “Tôi đi trước để mọi người được sống.”

Đêm đó, trăng vẫn sáng, gió vẫn thổi nhẹ, nhưng trong lòng cả đoàn quân như có thêm một nguồn sức mạnh. Họ hiểu rằng chiến tranh không chỉ là súng nổ, mà còn là sự cảnh giác, là trách nhiệm với đồng đội. Và trên những con đường hành quân dưới trăng, có những người đi trước lặng lẽ như anh Tuấn, mở lối cho cả đơn vị tiến về phía chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn