Cựu chiến binh

Đêm hành quân không ánh đèn

Đêm xuống rất nhanh trên dãy Trường Sơn. Rừng già chìm trong màn sương dày đặc, chỉ còn tiếng côn trùng hòa với tiếng suối chảy xa xa. Đại đội nhận lệnh hành quân lúc đúng 20 giờ. Mệnh lệnh ngắn gọn nhưng ai cũng hiểu: tuyệt đối không được để lộ ánh sáng. Không đèn pin. Không bật lửa. Không một điếu thuốc. Chỉ cần một chấm sáng nhỏ cũng có thể trở thành mục tiêu cho máy bay hoặc pháo binh đối phương. Người đi đầu là chiến sĩ trinh sát Lê Minh (Sinh năm 1949, nhập ngũ năm 1973, hiện nay là CCB th

Tuyên Quang02/07/2026Đặng Tiến Thắng (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường xuyên rừng vốn đã hẹp, sau cơn mưa càng trở nên trơn trượt. Có những đoạn phải men theo vách núi, bên dưới là vực sâu hun hút. Không ai nhìn rõ mặt nhau, chỉ nhận ra đồng đội qua hơi thở và những cái siết nhẹ vào quai ba lô.

Khoảng nửa đêm, từ phía xa vang lên tiếng động cơ máy bay. Tiếng còi báo động truyền đi bằng những tín hiệu đã quy ước. Cả đơn vị lập tức tản vào hai bên đường, nằm ép sát xuống đất dưới những tán cây rậm.

Máy bay lượn nhiều vòng trên bầu trời. Những quả pháo sáng được thả xuống, biến cả cánh rừng thành một vùng sáng trắng như ban ngày. Tất cả đều nín thở. Không một tiếng nói, không một cử động. Chỉ có tiếng tim đập và tiếng bom nổ vọng từ một trọng điểm cách đó vài kilômét.

Gần một giờ sau, bầu trời mới trở lại yên tĩnh. Người chỉ huy khẽ huýt sáo ba tiếng ngắn. Đoàn quân lại lặng lẽ đứng dậy, tiếp tục cuộc hành quân như chưa hề có điều gì xảy ra.

Đến gần sáng, khi còn cách điểm tập kết vài cây số, một chiến sĩ trẻ bất ngờ trượt chân xuống con suối cạn. Tiếng động tuy không lớn nhưng đủ khiến cả tổ dừng lại. Đồng đội nhanh chóng kéo anh lên. Khẩu súng vẫn được giữ chặt trong tay, chỉ có chiếc ba lô bị nước cuốn mất.

Mọi người chia nhau từng nắm gạo sấy, từng viên thuốc và vài băng đạn để anh tiếp tục lên đường. Trong chiến tranh, hành trang có thể mất, nhưng đồng đội thì không bao giờ bị bỏ lại phía sau.

Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán lá, đơn vị cũng đến nơi tập kết an toàn. Ai nấy đều mệt rã rời, quần áo lấm đầy bùn đất, nhưng không một người tụt lại.

Nhiều năm sau, khi đã trở thành một cựu chiến binh tóc bạc, ông Minh vẫn nhớ như in những đêm hành quân không ánh đèn. Ông thường nói với con cháu:

"Điều soi đường cho chúng tôi ngày ấy không phải là ngọn đèn, mà là niềm tin vào ngày đất nước hòa bình và tình đồng đội luôn ở bên nhau."

Những đêm hành quân âm thầm ấy không có tiếng reo hò hay những chiến công được ghi ngay vào lịch sử. Nhưng chính từ những bước chân lặng lẽ trong bóng tối, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ đã đến được chiến trường đúng thời điểm, góp phần làm nên những thắng lợi quan trọng. Đó là những hành trình không ánh đèn, nhưng mãi mãi tỏa sáng trong ký ức của những người đã đi qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn