Đêm Hoa Lửa Cuối Cùng
Thành phố nhỏ bên sông năm nào cũng tổ chức lễ hội hoa lửa vào đêm giao mùa. Đó là lúc bầu trời rực sáng bởi những tia sáng đủ màu, phản chiếu xuống mặt nước lung linh như giấc mơ.
Thành phố nhỏ bên sông năm nào cũng tổ chức lễ hội hoa lửa vào đêm giao mùa. Đó là lúc bầu trời rực sáng bởi những tia sáng đủ màu, phản chiếu xuống mặt nước lung linh như giấc mơ.
Minh luôn thích đứng ở cây cầu cũ để ngắm pháo hoa. Nhưng năm nay, mọi thứ có chút khác biệt. Bên cạnh cậu là Linh – người bạn mà cậu đã thầm thích suốt nhiều năm.
“Cậu nghĩ hoa lửa có ý nghĩa gì không?” Linh hỏi, mắt vẫn dõi theo bầu trời.
Minh ngập ngừng. “Chắc là… đẹp nhưng ngắn ngủi.”
Linh mỉm cười. “Tớ lại nghĩ khác. Dù chỉ sáng trong chốc lát, nhưng nó khiến người ta nhớ mãi.”
Đúng lúc đó, một chùm pháo hoa lớn nổ tung trên cao, tỏa ra như một đóa hoa khổng lồ. Ánh sáng rực rỡ chiếu lên khuôn mặt Linh, khiến tim Minh chợt đập nhanh hơn.
“Linh này…” Minh lấy hết can đảm. “Nếu mọi thứ cũng như hoa lửa… tớ vẫn muốn nói ra, dù chỉ một lần.”
Linh quay sang nhìn cậu, hơi bất ngờ.
“Tớ thích cậu.”
Khoảnh khắc im lặng trôi qua, chỉ còn tiếng pháo hoa vang vọng.
Rồi Linh bật cười nhẹ. “Ngốc thật. Tớ đã đợi câu này lâu rồi.”
Một chùm hoa lửa nữa lại bừng sáng, lần này dường như rực rỡ hơn bao giờ hết.
Đêm đó, với Minh, không chỉ là lễ hội thường niên. Đó là đêm mà những điều ngắn ngủi nhất lại trở thành ký ức dài lâu nhất—giống như hoa lửa, chỉ cần một lần tỏa sáng… cũng đủ để thay đổi cả một cuộc đời.



