Đêm Hoa S đăng Trên Bến Sông Thạch Hãn
Đêm Hoa S đăng Trên Bến Sông Thạch Hãn
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, sông Thạch Hãn (Quảng Trị) trở thành con đường thủy huyết mạch nuôi dưỡng trận địa Thành Cổ. Hàng đêm, hàng trăm người lính trẻ – đa phần là sinh viên vừa xếp lại bút nghiên từ các trường đại học miền Bắc – phải vượt qua dòng sông này để bám trụ từng tấc đất quê hương.
Quang, mươi chín tuổi, là chiến sĩ chèo thuyền thuộc Đội giao liên bến vượt Tích Tường. Cùng trực trên chiếc thuyền nhôm nhỏ với anh là Hải, người bạn thân cùng khóa khoa Văn trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Hành trang của hai chàng trai giữa lòng chảo lửa không chỉ có mái chèo, chiếc áo phao sờn cũ, mà còn có cuốn sổ tay chép đầy những bài thơ viết dở bằng mực tím.
Đêm ngày 16 tháng 8, sương mù giăng kín mặt sông. Pháo sáng địch chập chờn chiếu xuống dòng nước cuộn xoáy, kéo theo tiếng máy bay trinh sát "Đầm già" gầm rú dai dẳng. Đội của Quang nhận lệnh khẩn: Đưa một tiểu đội tân binh qua sông để kịp giờ hội quân trước khi trời sáng.
Chiếc thuyền nhôm chao đảo lướt đi giữa bóng đêm. Đột nhiên, một quả pháo cầm chừng dội xuống ngay sát mạn thuyền. Cột nước khổng lồ dựng đứng, hất văng chiếc thuyền ra giữa dòng xoáy. Một mảnh pháo găm thẳng vào ngực Hải. Anh gục xuống bên mạn thuyền, tay vẫn ghì chặt cọc chèo, máu tươi tràn ra lênh láng trên sàn nhôm gợn sóng.
– Hải ơi! – Quang gào lên, gieo người xuống đỡ lấy bạn.
Trong ánh pháo sáng nhập nhạng, Hải cố mở mắt, đôi môi khô nứt nẻ thều thào: – Thuyền... không được lật... Đưa anh em sang bờ... đi Quang...
Hải trút hơi thở cuối cùng trên tay Quang khi dòng sông Thạch Hãn vẫn gầm réo dữ dội. Mất đi người bạn tri kỷ, ngực nhói lên cơn đau xé ruột, nhưng Quang biết anh không được phép dừng lại. Phía sau anh là mười chiến sĩ trẻ đang nín thở chờ đợi.
Quang nén đau thương, đẩy chiếc thuyền vượt qua quầng khói độc. Một tay anh giữ chặt thi thể Hải, tay kia dốc toàn bộ sức lực guốc chèo lách qua những mảnh đạn rơi xối xả xuống mặt nước, đưa cả tiểu đội cập bến Thành Cổ an toàn.
Rạng sáng hôm đó, khi mặt sông dần phẳng lặng dưới lớp sương mờ, Quang lặng lẽ gấp một chiếc thuyền bằng tờ giấy rơm chép bài thơ viết dở của Hải, thắp một nụ nén hương nhỏ rồi thả xuống dòng nước. Chiếc thuyền giấy mang theo ước mơ dở dang của người lính trẻ trôi nhè nhẹ ra xa, nhấp nhô giữa làn sóng như một bông hoa hoa đăng lung linh giữa lòng sông lửa.
Dòng Thạch Hãn hôm nay đã trở lại bình yên, xanh ngắt một màu trời. Nhưng câu chuyện về những người lính tuổi mươi mươi ngã xuống dưới lòng sông năm ấy vẫn mãi được khắc ghi qua những dòng thơ bất tử: "Đáy sông Thạch Hãn mười mươi tuổi/ Răng giã sông ơi vội cuộn trào/ Vỗ nhẹ thôi nhé bờ sông nhé/ Chiến sĩ ta nằm dưới đấy sâu..."



