ĐÊM HÙNG CA TRÊN SÔNG THẠCH HÃN VÀ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
Trong ký ức lịch sử của dân tộc Việt Nam, mùa hè năm 1972 đã đi vào lịch sử như một thời kỳ rực lửa với cuộc chiến đấu tám mươi mốt ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Trên một diện tích chưa đầy vài cây số vuông, quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn đã huy động một khối lượng bom đạn khổng lồ tương đương với sức nổ của bảy quả bom nguyên tử mà Mỹ đã thả xuống Nhật Bản trước đây. Sách kỷ lục đã ghi nhận đây là nơi có mật độ bom đạn dày đặc nhất trong lịch sử chiến tranh thế giới. Giữa một vùng đất mà gạch đá cũng phải hóa thành tro bụi, những người lính chiến sĩ bộ đội Cụ Hồ, phần lớn là những sinh viên vừa rời ghế nhà trường, đã viết nên một bản hùng ca bất diệt về lòng dũng cảm và tinh thần dân tộc cao cả.
Dòng sông Thạch Hãn hiền hòa chảy qua lòng thị xã Quảng Trị đã trở thành con đường máu, con đường sống duy nhất nối liền hậu phương với trận địa Thành cổ. Hằng đêm, dưới làn pháo sáng của địch và mưa bom bão đạn trút xuống như trút nước, các chiến sĩ của ta phải bí mật chèo thuyền hoặc bơi qua sông để tiếp tế vũ khí, lương thực và bổ sung lực lượng cho trận địa. Dòng sông ấy đã chứng kiến biết bao người con ưu tú nằm lại dưới lòng sông lạnh giá khi chưa kịp đặt chân lên mảnh đất Thành cổ. Máu của các anh đã hòa vào dòng nước, nhuộm đỏ cả một vùng sông quê hương, biến Thạch Hãn thành một nghĩa trang không mộ, nơi mỗi ngọn sóng vỗ vào bờ đều mang theo linh hồn của những người anh hùng.
Tại trận địa Thành cổ, cuộc chiến diễn ra vô cùng khốc liệt đến từng tấc đất, từng góc tường sập. Những người lính trẻ tuổi, dù phải chịu đựng đói khát, khói súng và sự thiếu hụt vũ khí trầm trọng, vẫn kiên cường bám trụ bên những chiến hào ngập nước. Họ chiến đấu không chỉ bằng vũ khí, mà bằng một tinh thần thép, một tình yêu quê hương nồng nàn và lý tưởng sống cao đẹp của tuổi trẻ. Hình ảnh những người chiến sĩ mỉm cười giữa làn đạn giặc, sẵn sàng ôm bom lao vào xe tăng địch đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, chứng minh cho kẻ thù thấy rằng ý chí của con người Việt Nam mạnh hơn bất kỳ khối lượng sắt thép nào.
Cuộc chiến đấu tám mươi mốt ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị đã kết thúc, góp phần quan trọng vào thắng lợi trên bàn đàm phán Paris, buộc Mỹ phải ký hiệp định rút quân về nước. Cái giá để đổi lấy thắng lợi ấy là sự hy sinh của hàng vạn chiến sĩ, những người đã ngã xuống khi tuổi đời mới mươi mốt, đôi mươi, để lại sau lưng bao ước mơ, hoài bão lứa đôi và giảng đường đại học dang dở. Sự ngã xuống của các anh không phải là sự kết thúc, mà là sự hóa thân vào hồn thiêng sông núi, trở thành những bông hoa bất tử nở hoa trên mảnh đất Quảng Trị kiên cường.
Hôm nay, Thành cổ Quảng Trị là một đài tưởng niệm rộng lớn, một không gian tâm linh linh thiêng, nơi cỏ non vẫn xanh mướt một màu xanh của sự sống và hòa bình. Câu chuyện về đêm hùng ca trên sông Thạch Hãn và những chiến sĩ Thành cổ vẫn luôn lay động trái tim của mọi thế hệ người dân Việt Nam. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tinh thần ấy là ngọn hải đăng sáng soi về lòng yêu nước, lời nhắc nhở sâu sắc về cái giá của cuộc sống hòa bình độc lập hôm nay, từ đó tiếp thêm sức mạnh để cống hiến, dựng xây quê hương đất nước ngày càng giàu đẹp và văn minh.



