Cựu chiến binh

Đêm im tiếng súng hiếm hoi

Đêm ấy, lạ thay, rừng im ắng. Sau nhiều ngày căng thẳng, lần đầu tiên chúng tôi có một đêm gần như không nghe thấy tiếng súng. Không ai bảo ai, mọi người đều nói nhỏ hơn thường lệ. Một người tranh thủ giặt chiếc khăn. Người khác sửa lại quai ba lô.

An Giang14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đêm im tiếng súng hiếm hoi

Đêm ấy, lạ thay, rừng im ắng.

Sau nhiều ngày căng thẳng, lần đầu tiên chúng tôi có một đêm gần như không nghe thấy tiếng súng.

Không ai bảo ai, mọi người đều nói nhỏ hơn thường lệ.

Một người tranh thủ giặt chiếc khăn.

Người khác sửa lại quai ba lô.

Có người lấy lá thư cũ ra đọc dưới ánh đèn nhỏ.

Nguyễn Văn Được ngồi dựa vào gốc cây, nhìn lên bầu trời.

Qua những khoảng trống giữa tán lá, vài ngôi sao hiện ra.

Lâm ngồi xuống bên cạnh:

Lâu rồi mới thấy trời yên thế này.

Được gật đầu:

Ừ.

Hai người im lặng một lúc.

Rồi Lâm hỏi:

Sau này về, cậu muốn làm gì?

Được suy nghĩ rồi đáp:

Về quê. Giúp mẹ làm ruộng. Rồi tính tiếp.

Lâm cười:

Tôi thì muốn dựng lại cái hàng rào trước nhà. Hôm tôi đi nó đã xiêu rồi.

Câu chuyện cứ thế tiếp tục.

Không ai kể về những điều lớn lao.

Chỉ kể chuyện quê.

Nhớ bữa cơm gia đình.

Nhớ con đường làng.

Nhớ tiếng gà gáy sáng.

Một người lính ngồi gần đó khẽ hát một câu dân ca rồi dừng lại.

Mọi người cười.

Không khí nhẹ đi rất nhiều.

Đêm ấy, chúng tôi chia nhau một ít nước, một chút lương khô rồi nằm nghỉ.

Tôi nhận ra rằng khi không có tiếng súng, người lính trở lại với những điều rất bình thường.

Họ nhớ nhà.

Họ nhớ mẹ.

Họ nghĩ về ngày trở về.

Và họ nói về những việc mình sẽ làm sau chiến tranh.

Gần sáng, tiếng gọi chuẩn bị vang lên.

Mọi người nhanh chóng thu xếp.

Lâm khoác ba lô rồi nói:

Đêm nay yên thật.

Được đáp:

Ừ. Mong những đêm như thế này sẽ nhiều hơn.

Nhưng cả hai đều hiểu rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.

Một ngày mới lại bắt đầu.

Nhiều năm sau, bác Được kể:

“Tôi nhớ những đêm im tiếng súng nhất. Không phải vì lúc đó có điều gì đặc biệt, mà vì trong vài giờ ngắn ngủi, chúng tôi được sống như những người bình thường.”

Bác nhớ những câu chuyện quê nhà, những tiếng cười nhỏ và bầu trời đầy sao.

Một đêm yên tĩnh giữa chiến tranh có thể rất ngắn, nhưng đủ để người lính nhớ rằng phía sau chiến trường vẫn còn một cuộc sống bình dị đang chờ họ trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn