Đêm Kéo Pháo Vào Điện Biên
Trong những ngày chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, bộ đội ta phải kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt núi rừng hiểm trở Tây Bắc. Giữa đêm tối và vực sâu, sự hy sinh của anh hùng Tô Vĩnh Diện đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần “quyết chiến quyết thắng”.
Cuối năm 1953, quân đội Việt Nam quyết định đưa pháo lớn vào trận địa quanh lòng chảo Điện Biên. Đó là nhiệm vụ cực kỳ khó khăn. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải vượt qua rừng sâu, dốc cao và những con đường chỉ vừa đủ một người đi. Không có xe cơ giới hiện đại, hàng trăm chiến sĩ phải dùng dây chão, đòn gỗ và sức người để kéo pháo. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm mới hành quân. Mưa phùn Tây Bắc khiến đường núi trơn trượt, nhiều đoạn chỉ cần sơ sẩy là pháo có thể lao xuống vực sâu. Trong đơn vị pháo binh năm ấy có chiến sĩ trẻ Tô Vĩnh Diện. Anh nổi tiếng khỏe mạnh, gan dạ và luôn nhận phần việc nặng nhất. Một đêm đầu năm 1954, đơn vị đang kéo pháo qua dốc cao thì bất ngờ dây kéo bị đứt. Khẩu pháo nặng hàng tấn bắt đầu trượt nhanh xuống vực. Nếu pháo rơi, toàn bộ kế hoạch chiến dịch có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Trong khoảnh khắc nguy cấp ấy, Tô Vĩnh Diện lao tới, lấy thân mình chèn vào bánh pháo để giữ khẩu pháo lại. Đồng đội kịp thời ghìm pháo an toàn. Nhưng anh đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Tây Bắc khi mới tuổi đôi mươi. Tin về sự hy sinh của anh lan nhanh khắp đơn vị. Nhiều chiến sĩ hôm ấy đã lặng người, siết chặt dây kéo pháo hơn nữa như mang theo quyết tâm của người đồng đội vừa ngã xuống. Sau này, khi chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội năm châu, mọi người vẫn nhắc mãi câu chuyện về người chiến sĩ đã dùng chính thân mình cứu pháo. Giữa núi rừng Tây Bắc, tên anh trở thành biểu tượng đẹp của lòng quả cảm và tinh thần hy sinh vì Tổ quốc. “Sống bám cầu đường, chết kiên cường dũng cảm” — tinh thần ấy đã làm nên chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ.



