ĐÊM KHÔNG CÓ ĐƯỜNG TRỞ LẠI
Ở khu vực rừng giáp Đức Huệ, tuyến giao liên nối sang Tây Ninh thường xuyên thay đổi để tránh bị theo dõi.
Trong tuyến đó, Trần Minh Khang là một trinh sát kiêm dẫn đường, chuyên mở tuyến mới khi tuyến cũ bị lộ.
Một đêm, Khang nhận nhiệm vụ:
Mở tuyến mới cho một đoàn giao liên đi qua
Tuyến cũ đã không còn an toàn.
Nếu không mở được đường mới, toàn bộ hoạt động sẽ bị gián đoạn.
Khang không có bản đồ.
Anh chỉ có:
Trí nhớ địa hình
Kinh nghiệm rừng
Cảm nhận hướng đi
Đó là “bản đồ trong đầu”.
Đêm đó, mưa lớn.
Nước dâng cao.
Mọi dấu mốc đều biến mất.
Khang nhận ra:
Anh không còn xác định được chính xác vị trí
Đoàn giao liên phía sau cần đường đi.
Khang quyết định:
Ở lại xác định lại hướng
Không quay về
Nếu quay về, tuyến sẽ không được mở.
Trong nhiều giờ, Khang:
Đi từng bước
Dò từng dấu đất
Quan sát dòng nước
Anh dựa vào:
Hướng chảy
Độ dày cây
Âm thanh gió
Để tìm hướng đúng.
Cuối cùng, anh xác định được đường đi:
Một dải đất cao hơn
Ít bị ngập
Có thể dẫn sang phía Tây Ninh
Anh đánh dấu bằng những ký hiệu tạm.
Khang không quay lại ngay.
Anh ở lại để đảm bảo đoàn giao liên đi đúng hướng.
Đó là một đêm dài:
Không ánh sáng
Không chắc chắn
Không đường lui
Sáng hôm sau, đoàn giao liên đi qua an toàn.
Tuyến mới được hình thành.
Sau này, tuyến đó trở thành một trong những đường chính.
Còn Trần Minh Khang được nhớ đến như người:
Mở đường trong đêm không có đường trở lại



