ĐÊM KHÔNG CÓ TIẾNG GÀ
Làng Bình An nổi tiếng vì mỗi sáng đều vang tiếng gà gáy. Nhưng đêm hôm đó, không có tiếng gà. Tùng – một du kích trẻ – nhận nhiệm vụ dẫn đường cho bộ đội vào làng. Tin tình báo cho biết địch đang đóng quân tạm thời. “Phải đi trong im lặng tuyệt đối,” chỉ huy dặn. Tùng quen từng lối mòn, từng bụi tre. Nhưng đêm nay, mọi thứ khác lạ. Không một tiếng gà, không một ánh đèn. “Có gì đó không ổn…” Tùng thì thầm. Khi đoàn vừa tiến gần, một ánh đèn pin lóe lên. Tiếng hô: “Đứng lại!” Phục kích. Tiếng súng nổ vang. Đêm tối vỡ tung. Tùng kéo đồng đội vào bụi rậm. Anh nhận ra: làng đã bị địch kiểm soát trước. “Phải đưa mọi người thoát…” anh nghĩ. Trong làn đạn, Tùng dẫn từng nhóm rút lui theo đường mòn bí mật. Nhưng khi quay lại tìm nhóm cuối, anh thấy một em bé đang trốn dưới gốc tre, run rẩy. “Chú ơi…” Tùng không thể bỏ lại. Anh lao ra, bế em bé. Đạn bay sát bên tai. “Cố lên…” Khi gần đến bìa rừng, một viên đạn trúng ngực Tùng. Anh khựng lại, nhưng vẫn cố bước thêm vài bước, đặt em bé xuống chỗ an toàn. “Chạy… đi…” Đứa bé òa khóc. Tùng mỉm cười yếu ớt. Đêm đó, làng Bình An vẫn không có tiếng gà. Nhiều năm sau, đứa bé ngày ấy lớn lên, trở thành một người lính. Mỗi lần đi qua làng cũ, anh luôn dừng lại, lắng nghe. Không phải để tìm tiếng gà, mà để nhớ một người đã giữ lại sự sống cho mình.



