Đêm Không Ngủ Bên Bờ Sông
Một đêm trực chiến căng thẳng bên bờ sông, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh.
Tôi là Nguyễn Văn Thạch, chiến sĩ thông tin đóng quân bên một con sông lớn ở miền Bắc. Nhiệm vụ của tôi là giữ liên lạc thông suốt giữa các đơn vị, nhất là trong những đêm có máy bay địch hoạt động.
Đêm hôm đó, trời tối đen như mực, không trăng, không sao. Không khí ngột ngạt đến khó thở. Chúng tôi biết sẽ có một trận không kích lớn.
Khoảng gần nửa đêm, tiếng động cơ bắt đầu vang lên từ xa. Rồi từng tốp máy bay xuất hiện. Tiếng bom rít xuống xé toạc không gian, mặt đất rung lên từng đợt.
Tôi ôm chặt chiếc máy liên lạc, cố giữ đường dây không bị gián đoạn. Một quả bom rơi rất gần, sức ép làm tôi văng ra khỏi vị trí. Tai ù đi, mắt tối sầm.
Khi tỉnh lại, điều đầu tiên tôi làm là kiểm tra máy. Nó vẫn còn hoạt động. Tôi lập tức nối lại liên lạc.
Đêm đó kéo dài như vô tận. Khi trời sáng, xung quanh chỉ còn lại những hố bom và khói bụi. Nhưng đường dây vẫn không bị cắt.
Tôi ngồi lặng bên bờ sông, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng rằng: có những đêm, chỉ cần giữ được một tín hiệu, cũng là giữ được cả một hy vọng.



