Đêm không ngủ bên người đồng đội ốm
Đêm không ngủ bên người đồng đội ốm
Đêm rừng yên tĩnh nhưng lạnh đến thấu xương. Sau một ngày hành quân dài, đơn vị dừng chân nghỉ tạm dưới tán cây thưa. Ai cũng mệt, chỉ muốn nằm xuống ngủ ngay.
Nhưng trong góc lán, anh Hậu – một chiến sĩ trẻ – đang lên cơn sốt rét. Người anh run bần bật, mồ hôi vã ra rồi lại lạnh toát. Cơn sốt đến bất ngờ khiến cả tổ lo lắng.
Anh Tuấn, người cùng tổ, lập tức ngồi xuống bên cạnh. Anh lấy chiếc khăn nhỏ, nhúng nước rồi lau trán cho bạn. Nước không nhiều, nhưng anh vẫn cố chắt chiu từng chút.
– Uống thêm ngụm nước đi – Tuấn khẽ nói.
Hậu mở mắt, giọng yếu:
– Cậu nghỉ đi… mai còn đi…
Tuấn lắc đầu:
– Không sao, cậu ngủ đi.
Ngoài kia, từng người trong tổ đã thiếp đi vì mệt. Chỉ còn lại ánh đèn pin yếu ớt chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của người bệnh.
Tuấn ngồi suốt đêm, không rời vị trí. Lúc thì anh xoa tay cho bạn đỡ lạnh, lúc lại kiểm tra hơi thở. Có khi anh chỉ ngồi im, lặng lẽ nhìn bạn, như sợ chỉ cần lơ là một chút là có chuyện xảy ra.
Gần sáng, cơn sốt của Hậu dịu lại. Anh ngủ thiếp đi, hơi thở đều hơn.
Tuấn lúc ấy mới thở phào. Nhưng anh không ngủ. Anh chỉ dựa lưng vào thân cây, mắt nhắm lại một lúc ngắn.
Sáng hôm sau, khi đơn vị chuẩn bị hành quân, Hậu đã có thể ngồi dậy. Anh nhìn Tuấn, giọng vẫn còn yếu:
– Đêm qua… cảm ơn cậu.
Tuấn chỉ cười:
– Có gì đâu.
Không ai nói thêm nhiều. Nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu: trong chiến tranh, có những điều giữ người ta đứng vững không phải chỉ là ý chí, mà còn là sự chăm sóc âm thầm giữa những người đồng đội.
Một đêm không ngủ, một người thức để người khác được sống – đó là điều không ghi vào chiến công, nhưng lại khắc sâu trong ký ức suốt đời.



