Đêm không ngủ trên trận địa
Đêm ấy, đơn vị nhận lệnh sẵn sàng chiến đấu. Tất cả đều im lặng, chỉ nghe tiếng gió rít qua những tán cây và tiếng kim đồng hồ tích tắc. Không ai ngủ, nhưng cũng không ai nói nhiều.
Bác Trịnh Văn Sơn, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, từng tham gia đơn vị pháo binh. Bác kể về một đêm mà cả đời bác không thể quên – đêm trước một trận đánh lớn.
Đêm ấy, đơn vị nhận lệnh sẵn sàng chiến đấu. Tất cả đều im lặng, chỉ nghe tiếng gió rít qua những tán cây và tiếng kim đồng hồ tích tắc. Không ai ngủ, nhưng cũng không ai nói nhiều.
Bác ngồi tựa lưng vào khẩu pháo, lấy từ túi áo ra tấm ảnh gia đình đã nhàu nát. Ánh đèn dầu le lói soi rõ gương mặt mẹ già và đứa em nhỏ. “Không biết mai còn có cơ hội nhìn lại không,” bác nghĩ.
Bên cạnh, một đồng đội khẽ hát bài hát quê hương, giọng nhỏ nhưng ấm áp. Tiếng hát lan ra giữa đêm, như xoa dịu nỗi lo âu của tất cả mọi người.
Khi trời vừa hửng sáng, trận đánh bắt đầu. Tiếng pháo vang lên dồn dập, xóa tan sự tĩnh lặng của đêm trước đó. Nhiều người đã không trở về sau trận chiến ấy.
“Điều bác nhớ nhất không phải là tiếng pháo, mà là đêm yên tĩnh trước đó,” bác Sơn nói. Đêm mà mỗi người đều đối diện với chính mình, với nỗi sợ và tình yêu cuộc sống.



