Đêm không trăng
Đó là một đêm hành quân đặc biệt — không trăng, không sao, chỉ có bóng tối dày đặc. Để tránh lạc nhau, cả tiểu đội buộc phải nắm tay nối thành một hàng dài.
Đó là một đêm hành quân đặc biệt — không trăng, không sao, chỉ có bóng tối dày đặc. Để tránh lạc nhau, cả tiểu đội buộc phải nắm tay nối thành một hàng dài.
Khi đi qua một con dốc trơn, người đi đầu vấp ngã. Cả hàng dừng lại. Không ai buông tay. Họ đứng im trong bóng tối, chỉ nghe tiếng thở của nhau. Khoảnh khắc ấy, họ hiểu rằng thứ giữ họ sống sót không chỉ là súng đạn, mà là bàn tay của người bên cạnh.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, họ không nhớ rõ trận đánh, nhưng luôn nhớ cảm giác nắm chặt tay nhau trong đêm không trăng ấy.



