ĐÊM LẠNG SƠN – TUYẾN ĐƯỜNG KHÔNG NGỦ
Cuối tháng 2 năm 1979, Lạng Sơn rung chuyển bởi tiếng pháo. Bộ đội chủ lực đang cố giữ các chốt quan trọng, và tuyến đường tiếp tế trở thành huyết mạch sống còn. Đội TNXP do Phong dẫn đầu nhận nhiệm vụ khẩn: mang đạn và thuốc men từ trạm hậu cần lên chốt Bằng Lũng – nơi bộ đội đang căng mình chống pháo địch.
Con đường núi trơn trượt, rừng thưa nhưng hiểm trở. Mỗi bước chân là một thử thách, đặc biệt với những thùng đạn K56, B40, nặng gần 30kg trên vai. Phong đi đầu, theo sau là Hưng – người nhỏ nhưng bền bỉ, và 8 TNXP khác. Tiếng mưa lộp độp trên lá rừng hòa cùng tiếng gió rít qua khe núi.
Khi vừa lên tới một đoạn đèo cao, pháo địch rít lên liên tiếp, đất đá văng tung tóe. Phong hô:
– “Nằm xuống! Ép sát vách núi!”
Một thùng đạn trượt khỏi vai Hưng, suýt rơi xuống vực sâu. Phong lao tới giữ kịp, vừa hô vừa kéo Hưng lên. Tim đập thình thịch, nhưng không ai kêu than. Họ biết rằng chỉ cần chậm, bộ đội trên chốt sẽ thiếu đạn và nguy cơ hy sinh tăng gấp bội.
Đi thêm 2 giờ, cả đội tới suối Nậm Khê. Nước dâng cao sau trận mưa, trôi xiết từng vệt đỏ quạch của bùn và đá vỡ. Hưng trượt chân, nhưng Phong và đồng đội kịp bám kéo lại, giữ nguyên thùng đạn. Tiếng pháo trên đỉnh đèo vẫn vang rền, nhắc nhở họ: mỗi phút đều quý hơn vàng.
Cuối cùng, khi bình minh hé trên đỉnh núi, họ tới chốt Bằng Lũng. Bộ đội mừng rỡ khi thấy những thùng đạn TNXP được chuyền tay ngay vào hầm pháo. Một chiến sĩ trẻ, tay bó bột, vẫn đứng dậy đón nhận thùng đạn, nở nụ cười yếu ớt:
– “Cảm ơn TNXP! Nhờ có các em, chốt mới giữ được!”
Phong nhìn quanh, thấy đồng đội mệt lử nhưng ánh mắt sáng rực. Trong lòng, họ hiểu: chuyến đi đêm qua – qua mưa, qua pháo, qua suối sâu – không chỉ là mang đạn, mà còn mang hy vọng và sinh mệnh cho đồng đội.
Chiều xuống, tiếng pháo im dần. Nhưng Phong biết, ngày mai và nhiều ngày sau, họ sẽ lại tiếp tục đi trên những con đường Lạng Sơn khói lửa, mang theo gùi đạn, mang theo trái tim tuổi trẻ thắp sáng tuyến biên giới.



