Đêm Lửa Ở Chi Lăng
Câu chuyện được ông Trần Văn Đức kể lại trong buổi họp mặt cựu chiến binh tại địa phương. Đây là ký ức về những ngày chiến đấu ác liệt ở vùng Chi Lăng dưới chân núi Cấm, nơi quân và dân An Giang đã kiên cường bảo vệ quê hương trước các cuộc tấn công của Khmer Đỏ.
Năm 1978, vùng Chi Lăng liên tục vang tiếng súng. Người dân sống trong lo lắng vì các cuộc pháo kích và tập kích bất ngờ từ biên giới.
Khi ấy, ông Đức mới 20 tuổi và thuộc đơn vị bộ đội địa phương làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường dẫn vào khu dân cư dưới chân núi Cấm. Ban ngày, đơn vị giúp dân sơ tán và dựng hầm trú ẩn. Ban đêm, mọi người thay phiên nhau canh gác quanh các tuyến đường trọng yếu.
Trong đơn vị có anh Nguyễn Văn Minh – một tiểu đội trưởng gan dạ và rất thương đồng đội. Dù chiến sự căng thẳng, anh luôn động viên mọi người giữ vững tinh thần chiến đấu.
Một đêm cuối năm, đơn vị nhận tin có một toán Khmer Đỏ đang tiến về khu vực Chi Lăng. Nếu để chúng vượt qua tuyến phòng thủ, nhiều gia đình dưới chân núi sẽ gặp nguy hiểm.
Cả đơn vị nhanh chóng vào vị trí chiến đấu bên những bờ đất ven ruộng. Trời tối đen, chỉ còn ánh pháo sáng chớp lên giữa tiếng gió rít quanh sườn núi.
Khi địch tiến gần, trận đấu súng dữ dội lập tức nổ ra. Tiếng súng AK hòa cùng tiếng pháo vọng khắp cánh đồng. Địch liên tục áp sát nhằm phá vỡ tuyến phòng thủ.
Trong lúc giao tranh ác liệt, một mũi địch bất ngờ vòng ra phía sau vị trí của đơn vị. Anh Minh lập tức dẫn một tổ chiến sĩ chặn hướng tấn công để bảo vệ đồng đội.
Ông Đức nghẹn ngào nhớ lại:
“Anh Minh vừa chiến đấu vừa hô anh em giữ vững trận địa. Anh nói còn dân phía sau thì mình không được lùi.”
Nhờ sự chỉ huy dũng cảm của anh Minh và đồng đội, toán địch cuối cùng bị đẩy lùi khỏi khu vực Chi Lăng. Nhưng anh Minh đã hy sinh khi trận chiến gần kết thúc.
Sau khi Chế độ Khmer Đỏ sụp đổ, người dân Chi Lăng dựng bia tưởng niệm những chiến sĩ đã ngã xuống bảo vệ quê hương trong thời hoa lửa.



