Bài viết

ĐÊM LỬA TRÊN SÂN BAY ĐÀ NẴNG

Đà Nẵng06/05/2026Chi Đoàn Trường THCS Nguyễn Bá Phát (Đoàn Phường Liên Chiểu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ĐÊM LỬA TRÊN SÂN BAY ĐÀ NẴNG (29/6/1965)

Đêm Đà Nẵng hôm nay yên bình. Từ cầu vượt nhìn về phía Sân bay Đà Nẵng, ánh đèn trải dài như một dải sao. Những chuyến bay cất cánh, mang theo hành khách và ước mơ, nối thành phố biển với thế giới. Nhưng hơn nửa thế kỷ trước, cũng chính nơi này – trong một đêm tháng 6 năm 1965 – đã bừng lên trong lửa đạn. Một trận đánh táo bạo của lực lượng đặc công đã làm rung chuyển căn cứ quân sự lớn nhất miền Trung lúc bấy giờ.

Tháng 3 năm 1965, lính thủy đánh bộ Mỹ chính thức đổ bộ vào Đà Nẵng. Từ đó, thành phố này nhanh chóng bị biến thành một căn cứ quân sự quy mô lớn.

Sân bay Đà Nẵng trở thành trung tâm:

  • Xuất kích của nhiều loại máy bay chiến đấu và vận tải

  • Nơi tập kết lực lượng, vũ khí và hậu cần

  • Hệ thống phòng thủ dày đặc:

    • Hàng rào thép gai nhiều lớp

  • Đèn pha chiếu sáng suốt đêm

  • Lính gác tuần tra liên tục

  • Đối với quân Mỹ, đây là “vùng an toàn”.

    Nhưng với cách mạng, đó là mục tiêu phải đánh.

    Từ vùng ven như Hòa Vang – nơi rừng núi và làng quê che chở cách mạng – một đơn vị đặc công nhận nhiệm vụ tập kích sân bay.

    Đêm 29 tháng 6 năm 1965.

    Không có ánh đèn. Không có tiếng nói.

    Họ xuất phát trong im lặng.

    Trang bị của họ rất đơn giản:

    • Thuốc nổ

  • Súng bộ binh

  • Kìm cắt hàng rào

  • Nhưng họ có thứ quan trọng nhất: ý chí đánh vào nơi mạnh nhất của đối phương.

    Họ men theo mương nước, lợi dụng bóng tối, từng bước vượt qua các lớp phòng thủ. Chỉ cần một sai sót nhỏ – tất cả sẽ bị tiêu diệt.

    Khi các tổ đặc công tiếp cận được khu vực đỗ máy bay, từng khối thuốc nổ được đặt vào mục tiêu.

    Không có thời gian chần chừ.

    Không có đường quay lại.

    Rồi…

    Một tiếng nổ vang lên.

    Ngay sau đó là chuỗi nổ liên hoàn.

    Lửa bốc cao. Khói đen cuồn cuộn. Nhiều máy bay bốc cháy ngay trên đường băng. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập.

    Toàn bộ sân bay rơi vào hỗn loạn.

    Theo các tài liệu lịch sử:

    • Nhiều máy bay của Mỹ bị phá hủy và hư hại

  • Một số kho tàng, phương tiện quân sự bị đánh trúng

  • Quân Mỹ chịu tổn thất và hoàn toàn bất ngờ trước cuộc tập kích

  • Đây là một trong những trận đánh đầu tiên trực tiếp vào căn cứ lớn của Mỹ tại miền Trung, ngay sau khi họ đổ quân vào Việt Nam.

    Giữa ánh lửa, các chiến sĩ đặc công nhanh chóng rút lui theo kế hoạch.

    Không phải ai cũng trở về.

    Có những người đã nằm lại ngay trong lòng địch – không tên tuổi, không bia mộ.

    Nhưng chính họ đã:

    • Chứng minh rằng quân Mỹ không hề “bất khả xâm phạm”

  • Góp phần làm lung lay tâm lý đối phương ngay từ những ngày đầu

  • Người dân Hòa Vang khi ấy chỉ biết:

    Đêm đó, bầu trời Đà Nẵng đỏ rực.

    Và sáng hôm sau, tin tức lan đi:

    “Ta đã đánh vào sân bay Mỹ.”

    Hôm nay, sân bay Đà Nẵng là biểu tượng của hội nhập và phát triển. Những chuyến bay nối liền thành phố với thế giới, mang theo khát vọng của một thế hệ sinh ra trong hòa bình.

    Không còn dấu vết của đêm 29/6/1965.

    Nhưng lịch sử vẫn ở đó.

    Trong từng tấc đất. Trong từng câu chuyện chưa kể hết.

    “Thời hoa lửa” không chỉ là những trận đánh, mà là tinh thần dám bước vào nơi nguy hiểm nhất vì độc lập dân tộc.

    Thế hệ chúng tôi hôm nay không còn đi trong đêm tối như họ. Nhưng chúng tôi đang đi tiếp con đường mà họ đã mở – bằng tri thức, bằng trách nhiệm, bằng lòng tự hào.

    Và mỗi khi nhìn lên bầu trời Đà Nẵng – nơi máy bay cất cánh trong bình yên – tôi lại nhớ: đã từng có một đêm, bầu trời ấy cháy rực…để hôm nay, nó được sáng trong.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn