Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đêm mưa lạnh và tấm tăng chung

Mưa bắt đầu từ chập tối. Ban đầu chỉ là những hạt nhỏ rơi trên tán rừng. Rồi chẳng bao lâu, mưa nặng hạt hơn, gió thổi lạnh buốt. Đơn vị tạm dừng chân trong một khu rừng. Những người lính nhanh chóng tìm chỗ nghỉ, dựng tấm tăng để che mưa. Nhưng tấm tăng không đủ rộng cho tất cả.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đêm mưa lạnh và tấm tăng chung

Mưa bắt đầu từ chập tối.

Ban đầu chỉ là những hạt nhỏ rơi trên tán rừng. Rồi chẳng bao lâu, mưa nặng hạt hơn, gió thổi lạnh buốt.

Đơn vị tạm dừng chân trong một khu rừng.

Những người lính nhanh chóng tìm chỗ nghỉ, dựng tấm tăng để che mưa.

Nhưng tấm tăng không đủ rộng cho tất cả.


Một tấm tăng, nhiều người lính

Bế Văn Đàn cùng vài đồng đội ngồi sát dưới tấm tăng.

Mưa rơi đều trên mặt vải.

Nước từ mép tăng chảy xuống thành từng dòng.

Một chiến sĩ kéo tấm tăng về phía người bên cạnh:

– Cậu ngồi vào trong đi.

Người kia lắc đầu:

– Còn cậu thì sao?

– Tôi ngồi ngoài một chút cũng được.

Người bạn kéo lại:

– Không. Chia đều.

Thế là mọi người ngồi sát nhau hơn.


Chiếc áo khoác được sẻ chia

Gió lạnh thổi qua.

Một chiến sĩ bắt đầu run.

Bế Văn Đàn cởi chiếc áo khoác ngoài đưa sang:

– Khoác tạm đi.

Người kia vội lắc đầu:

– Cậu cũng lạnh.

Đàn cười:

– Tôi còn chịu được.

Cuối cùng, hai người cùng quấn chung chiếc áo.

Một người giữ bên này, người kia giữ bên kia.


Những câu chuyện trong đêm

Mưa vẫn rơi.

Không ai ngủ được.

Một chiến sĩ nói:

– Giá mà bây giờ được nằm ở nhà.

Người khác cười:

– Cậu nhớ nhà à?

– Nhớ chứ.

Mọi người bắt đầu kể chuyện quê.

Người nhớ mẹ.

Người nhớ cha.

Người nhớ con đường làng.

Bế Văn Đàn nhắc đến những ngọn núi Cao Bằng.

Tấm tăng nhỏ bé trở thành nơi những người lính tạm quên đi cái lạnh của đêm mưa.


Cùng nhau chờ sáng

Gần sáng, mưa vẫn chưa dứt.

Tấm tăng đã ướt sũng.

Nhưng mọi người vẫn ngồi sát bên nhau.

Một chiến sĩ nói:

– Đêm nay lạnh thật.

Bế Văn Đàn đáp:

– Có anh em bên cạnh thì cũng đỡ.

Người bên cạnh cười:

– Đúng.


Khi trời bắt đầu sáng, mưa nhẹ dần.

Mọi người đứng lên, kiểm tra lại quân trang.

Tấm tăng được gấp lại.

Không ai nói nhiều về một đêm lạnh giá.

Nhưng ai cũng nhớ cảm giác những người lính ngồi sát bên nhau dưới một tấm tăng nhỏ.

Trong chiến tranh, người lính có thể thiếu một mái nhà, một chiếc giường khô ráo hay một bữa cơm đầy đủ. Nhưng họ không để đồng đội phải chịu lạnh một mình.

Một tấm tăng được kéo rộng thêm một chút.

Một chiếc áo được chia đôi.

Một bờ vai ngồi sát bên nhau.

Những điều rất nhỏ ấy đã làm nên sự ấm áp giữa những ngày gian khổ.

Đêm mưa lạnh rồi cũng qua, nhưng tình đồng đội được sẻ chia dưới tấm tăng năm ấy có thể ở lại suốt đời trong ký ức của người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn