Bài viết

ĐÊM MƯA TRÊN ĐỈNH ĐỒI VÀ NGƯỜI LÍNH KHÔNG RỜI VỊ TRÍ

Một đêm mưa lớn kéo dài trên chốt canh giữa đỉnh đồi cao, khi những người lính phải giữ vững vị trí trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt để đảm bảo an toàn cho đơn vị và khu vực phía sau.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau nhiều tháng làm nhiệm vụ trên đỉnh đồi, bác Trịnh Văn Quang đã quen với cuộc sống giữa núi rừng. Tuy nhiên, có những đêm mà dù nhiều năm sau nhớ lại, bác vẫn không thể quên.

Đó là một đêm vào mùa mưa năm 1971.

Ngay từ chiều, những đám mây đen đã kéo đến phủ kín bầu trời. Gió thổi mạnh hơn thường ngày. Những tán cây trên sườn đồi nghiêng ngả theo từng cơn gió lớn.

Những người lính trên chốt nhanh chóng kiểm tra lại nơi ở, gia cố các vị trí cần thiết và chuẩn bị cho một đêm dài.

Khi màn đêm buông xuống, cơn mưa bắt đầu trút xuống.

Ban đầu chỉ là những hạt mưa nhỏ.

Nhưng chẳng bao lâu sau, mưa trở nên nặng hạt.

Tiếng mưa rơi trên mái hầm vang lên liên tục.

Nước từ các sườn đồi chảy xuống thành từng dòng nhỏ.

Không khí lạnh dần bao trùm cả khu vực.

Đêm hôm ấy, bác Quang được phân công trực gác từ nửa đêm đến gần sáng.

Đó là khoảng thời gian khó khăn nhất.

Bởi lúc ấy mưa vẫn chưa ngớt.

Gió vẫn thổi mạnh.

Tầm quan sát bị hạn chế đáng kể.

Nhưng nhiệm vụ vẫn phải được thực hiện.

Đúng giờ quy định, bác khoác thêm áo mưa rồi ra vị trí trực.

Phía trước chỉ là màn đêm dày đặc.

Những tia chớp thỉnh thoảng lóe sáng phía xa, rồi nhanh chóng biến mất.

Mỗi lần như vậy, cả khu rừng hiện lên trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi lại chìm vào bóng tối.

Bác Quang đứng lặng quan sát.

Đôi mắt luôn hướng về khu vực được giao.

Dù mưa tạt vào mặt.

Dù quần áo đã ướt.

Ông vẫn không rời vị trí.

Bởi bác hiểu rằng phía sau ngọn đồi này là nơi đóng quân của đơn vị.

Là những đồng đội đang nghỉ ngơi sau nhiều ngày làm nhiệm vụ.

Sự cảnh giác của người trực gác chính là sự bình yên của những người phía sau.

Khoảng gần một giờ sáng, gió mạnh hơn.

Một cành cây lớn bị gãy đổ ở sườn đồi khiến nhiều người giật mình.

Tổ trực lập tức tăng cường quan sát.

Không khí trở nên căng thẳng.

Mọi người giữ liên lạc bằng những tín hiệu đã được quy định từ trước.

Sau khi kiểm tra kỹ, mọi việc được xác định là an toàn.

Nhưng không ai vì thế mà chủ quan.

Đêm mưa vẫn còn rất dài.

Thời gian trôi chậm chạp.

Mưa vẫn rơi.

Gió vẫn thổi.

Đôi chân đứng lâu bắt đầu tê buốt.

Đôi bàn tay lạnh cóng.

Nhưng bác Quang cùng đồng đội vẫn kiên trì bám vị trí.

Đến gần sáng, mưa mới bắt đầu nhẹ hạt.

Phía chân trời xuất hiện những tia sáng đầu tiên.

Sương mù từ các thung lũng bốc lên hòa vào màn mưa tạo thành một khung cảnh mờ ảo.

Nhìn ánh sáng ngày mới dần xuất hiện, ai nấy đều cảm thấy nhẹ nhõm.

Một đêm trực chiến nữa đã trôi qua.

Không có sự việc bất thường xảy ra.

Nhưng nhiệm vụ đã được hoàn thành.

Sau khi bàn giao ca trực, bác Quang trở về hầm nghỉ.

Quần áo ướt sũng.

Khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Nhưng trong lòng ông lại cảm thấy thanh thản.

Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại đêm mưa trên đỉnh đồi năm ấy, bác vẫn nhớ rất rõ cảm giác gió lạnh thổi qua vai áo và tiếng mưa không ngừng trên mái hầm.

Bác thường nói:

“Người lính không chỉ đối mặt với chiến tranh. Có khi phải đối mặt với cả thời tiết khắc nghiệt. Nhưng dù khó khăn thế nào cũng không được rời vị trí của mình.”

Câu nói ấy đã theo bác suốt cuộc đời.

Và chính những đêm mưa âm thầm trên đỉnh đồi năm xưa đã góp phần tạo nên bản lĩnh, ý chí và tinh thần trách nhiệm của người lính bộ binh Trịnh Văn Quang trong những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn