Đêm nghe tiếng quốc ca
Trong một đêm đóng quân, đơn vị anh Sơn ở gần vùng địch kiểm soát. Ai cũng phải giữ im lặng tuyệt đối. Nhưng đúng lúc ấy, từ xa vọng lại tiếng loa phát thanh của địch. Chúng mở nhạc để uy hiếp tinh thần.
Bất ngờ, trong tiếng loa rè rè, vang lên giai điệu “Tiến quân ca”. Có lẽ địch phát nhầm, hoặc tín hiệu bị nhiễu. Nhưng với người lính, tiếng quốc ca ấy như ngọn lửa bùng lên.
Anh Sơn và đồng đội nhìn nhau. Không ai nói, nhưng mắt ai cũng sáng. Anh Sơn khẽ đặt tay lên ngực, thì thầm hát theo. Những người khác cũng hát khe khẽ. Tiếng hát nhỏ nhưng đầy tự hào.
Đúng lúc ấy, pháo sáng bùng lên. Địch phát hiện tiếng động, nổ súng về phía rừng. Đơn vị lập tức tản ra. Anh Sơn bị thương ở chân, nhưng vẫn cố bò theo đồng đội. Anh nói: “Đừng để lộ!”
Sau khi thoát, đơn vị tập hợp lại. Ai cũng thở dốc, nhưng trong lòng lại thấy vững hơn. Một chiến sĩ trẻ nói: “Nghe quốc ca tự nhiên em hết sợ.”
Anh Sơn gật đầu: “Quốc ca là lời thề. Mình còn nghe được thì mình còn chiến đấu.”
Đêm nghe tiếng quốc ca ấy trở thành ký ức đặc biệt. Giữa vùng nguy hiểm, giữa tiếng loa của địch, tiếng quốc ca vang lên như lời nhắc rằng đất nước vẫn tồn tại, lý tưởng vẫn sống.
Sau hòa bình, anh Sơn kể lại cho con cháu nghe. Anh nói: “Có những lúc, chỉ một giai điệu thôi cũng làm người ta mạnh mẽ.” Trong lúc chiến tranh hiểm nguy, tinh thần yêu nước có thể bùng lên từ một bài hát, và tiếng quốc ca đã tiếp thêm sức mạnh để người lính vượt qua hiểm nguy.



