Đêm ngủ trong rừng sâu
Chiều hôm ấy, sau một ngày huấn luyện giữa núi rừng, đơn vị không trở về doanh trại mà nghỉ lại trong rừng. Đây là lần đầu tiên Cu Nâu ngủ qua đêm giữa rừng sâu. Khi trời vừa tối, những tán cây đã che kín ánh sáng. Tiếng côn trùng vang lên từ mọi phía. Xa xa là tiếng nước chảy qua khe đá.

Chiều hôm ấy, sau một ngày huấn luyện giữa núi rừng, đơn vị không trở về doanh trại mà nghỉ lại trong rừng.
Đây là lần đầu tiên Cu Nâu ngủ qua đêm giữa rừng sâu.
Khi trời vừa tối, những tán cây đã che kín ánh sáng. Tiếng côn trùng vang lên từ mọi phía. Xa xa là tiếng nước chảy qua khe đá.
Cu Nâu ngồi bên đồng đội, nghe người phụ trách nhắc nhở mọi người giữ trật tự, bảo quản đồ dùng và thực hiện đúng quy định của đơn vị.
Cậu nhìn quanh.
Không có mái nhà.
Không có ngọn đèn quen thuộc nơi sân đình.
Chỉ có rừng cây và bầu trời đêm thấp thoáng qua những kẽ lá.
Nhớ mái nhà quê
Đêm xuống hẳn.
Cu Nâu nằm trên chiếc võng đơn sơ.
Gió rừng thổi qua làm những chiếc lá va vào nhau xào xạc.
Cậu kéo áo lên, rồi chợt nhớ đến mái nhà tranh ở Quỳnh Đôi.
Cậu nhớ cha.
Nhớ căn bếp nhỏ.
Nhớ tiếng gà gáy mỗi sáng.
Ngày trước, cậu từng nghĩ rời quê là một việc rất lớn. Nhưng giờ đây, nằm giữa rừng xa lạ, cậu mới hiểu quê hương có thể đi theo con người bằng những ký ức giản dị nhất.
Một tiếng chim đêm vang lên.
Cu Nâu hơi giật mình.
Người đồng đội ở gần đó nói:
— Đừng lo. Rừng đêm có nhiều âm thanh lạ lắm.
Cu Nâu cười:
— Ở quê tôi cũng có tiếng côn trùng, nhưng nghe khác ở đây.
Hai người nói nhỏ vài câu rồi im lặng.
Bữa ăn đơn sơ giữa rừng
Trước khi nghỉ, tiểu đội có một bữa ăn giản dị.
Không có bàn ghế.
Mỗi người ngồi một góc, dùng phần cơm của mình.
Một đồng đội lấy ra chút muối, chia cho những người bên cạnh.
Người khác góp thêm ít rau.
Bữa ăn chẳng có gì đặc biệt, nhưng giữa rừng sâu, nó khiến mọi người cảm thấy gần gũi hơn.
Cu Nâu chợt nhớ câu cha từng nói:
“Ở đâu có người thương nhau, ở đó cũng thành một mái nhà.”
Bình minh
Gần sáng, Cu Nâu tỉnh giấc.
Qua những tán cây, một vệt sáng đầu tiên bắt đầu xuất hiện.
Tiếng chim rừng vang lên.
Sương đọng trên lá cây lấp lánh dưới ánh bình minh.
Cậu ngồi dậy, nhìn cảnh vật xung quanh và thấy lòng mình bình yên lạ thường.
Đêm qua, cậu đã ngủ giữa một nơi hoàn toàn xa lạ.
Nhưng cậu không còn cảm thấy sợ hãi.
Bởi bên cạnh cậu là những người đồng đội.
Và cậu hiểu rằng đời quân ngũ sẽ còn nhiều đêm như thế: có những đêm ở rừng, những ngày hành quân, những lúc thiếu thốn và những lúc nhớ quê.
Nhưng chính những ngày tháng ấy sẽ rèn cho người lính sự bền bỉ và tinh thần đoàn kết.
Cu Nâu khoác ba lô lên vai.
Cậu nhìn ánh mặt trời đang dần chiếu qua rừng cây.
Đêm ngủ trong rừng sâu đã cho cậu một bài học giản dị: khi biết thích nghi với hoàn cảnh, giữ kỷ luật và có đồng đội bên cạnh, con người có thể vượt qua những điều tưởng như rất khó khăn.



