Đêm ông cõng đồng đội qua ranh giới sống – chết
Ông Trần Văn Hùng (83 tuổi, Nho Quan) kể câu chuyện mà đến giờ ông vẫn mơ thấy.
“Đó là một đêm rất tối.”
Đơn vị ông bị đánh bất ngờ. Một người đồng đội bị thương nặng, không thể đi.
“Không ai bỏ lại ai,” ông nói.
Ông cõng người đó lên lưng, bắt đầu đi trong rừng. Mỗi bước đi đều khó khăn, vì đường trơn và tối.
“Có lúc ông nghĩ… cả hai sẽ không qua được.”
Người trên lưng thở yếu dần. Ông vừa đi vừa nói:
“Cố lên… gần tới rồi.”
Nhưng ông cũng không biết “gần tới” là bao xa.
Có lúc ông muốn dừng lại. Nhưng rồi lại nghĩ: Nếu mình dừng, người này sẽ chết.
Cuối cùng, khi ánh sáng đầu tiên xuất hiện, họ đến được nơi có quân y.
“Người đó sống,” ông nói, giọng run.
Ông cúi đầu:
“Đó là lần duy nhất trong đời… ông cảm thấy mình thực sự chiến thắng.”


