Bài viết

Đêm pháo sáng

An Giang04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, bầu trời chiến trường rực sáng bởi pháo sáng của địch. Ánh sáng trắng lạnh lẽo soi rõ từng bụi cây, từng hố đất. Đơn vị của anh Minh đang ém quân chờ lệnh tấn công. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, địch sẽ phát hiện.

Ai cũng nín thở. Mồ hôi chảy trên trán dù trời lạnh. Anh Minh nằm sát đất, nghe rõ tiếng tim mình đập. Bên cạnh anh là Tuấn – chiến sĩ mới – tay run run vì sợ.

Tuấn thì thầm: “Anh Minh… em sợ quá.”
Anh Minh khẽ đáp: “Sợ là đúng. Nhưng đừng để sợ làm mình lùi.”

Pháo sáng bùng lên lần nữa. Ánh sáng chiếu thẳng vào chỗ họ nằm. Anh Minh nhanh tay kéo Tuấn ép sát xuống đất, lấy lá cây phủ lên người. Địch bắn loạt đạn về phía ánh động nhỏ. Đạn bay vù vù qua đầu.

Tuấn cắn chặt môi, nước mắt ứa ra. Anh Minh đặt tay lên vai Tuấn, ra hiệu bình tĩnh. Trong khoảnh khắc ấy, anh Minh nhớ đến em trai mình ở quê, cũng trạc tuổi Tuấn. Anh hiểu rằng người lính trẻ nào cũng phải trải qua nỗi sợ ban đầu.

Khi pháo sáng tắt, đơn vị nhận lệnh tấn công. Anh Minh đứng bật dậy, hô to khẩu hiệu. Tuấn cũng lao theo. Trận đánh ác liệt, nhưng đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.

Sau trận, Tuấn tìm anh Minh, nói: “Nhờ anh kéo em xuống, em mới sống.”
Anh Minh chỉ cười: “Đồng chí mà. Sống cùng sống, chết cùng chết.”

Đêm pháo sáng ấy trở thành ký ức không quên. Nó không chỉ là ánh sáng của kẻ thù, mà còn là khoảnh khắc thử thách lòng can đảm. Giữa ánh sáng lạnh lẽo của chiến tranh, tình đồng chí ấm áp đã giúp người lính vượt qua nỗi sợ, đứng lên chiến đấu để giành độc lập cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn