Đêm phục kích ở con đường mòn
Một đêm mùa đông giá rét, gió thổi rít qua khe núi, sương mù dày đặc che khuất mọi vật. Nguyễn Thị Lan dẫn nhóm phục kích chặn đoàn xe tiếp tế của địch. Bà đi đầu, từng bước di chuyển, cảm nhận từng nhịp thở của đồng đội, lắng nghe tiếng lá xào xạc, tiếng nước suối róc rách dưới chân.
Bà chia đội hình chi tiết: nhóm này giả tiếng động, nhóm kia phục kích hai bên bờ rừng, bản thân bà trực tiếp tấn công vào trung tâm đoàn xe. Khi đoàn xe đi vào bẫy, bà ra tín hiệu: “Bây giờ!” Tiếng nổ vang rền khắp núi, quân địch hỗn loạn, một số tên chạy tán loạn. Nguyễn Thị Lan vừa chỉ huy vừa chiến đấu trực tiếp, bảo vệ đồng đội rút lui an toàn.
Sau trận đó, đồng đội ngồi quanh bếp lửa, rưng rưng nói: “Chưa từng thấy ai gan dạ như chị. Chị là thần hộ mệnh của chúng tôi.” Bà mỉm cười, nhắc nhở: “Chúng ta chiến đấu vì dân, vì quê hương, không phải vì chính mình.”



